Chương 30: Tại sao mình chỉ đáng giá 300 tệ

"Tớ cũng có hỏi mẹ tớ tại sao." Văn Chiết vẻ mặt mờ mịt gãi gãi cằm: “Mẹ nói hồi nhỏ tớ là đứa con phá của, mua đồ thích mua hai phần, dùng một phần vứt một phần, nhưng nói ra cũng lạ, tớ chẳng có ấn tượng gì cả, đến giờ tớ vẫn nghi đó là mẹ tớ lừa tớ."

Hứa Mịch Thanh tâm trạng phức tạp xoa xoa đầu Văn Chiết.

Văn Chiết tưởng lầm đây là đang an ủi mình, liền giả vờ kiên cường và không quan tâm nói: "Không sao, cũng đủ dùng rồi, cậu tớ tốt lắm, tiền gì cũng thanh toán lại cho tớ."

"Cảm giác như cậu của cậu đang nuôi cậu vậy."

"Cũng gần như vậy, bố mẹ tớ công việc bận quá, cậu tớ thì tự do hơn, nhưng cũng không sao, sau khi tớ trưởng thành cậu ấy cũng không quản tớ nhiều nữa, chỉ cần đảm bảo người còn sống, không bị tụt thanh máu nhiều là được." Văn Chiết rụt cổ lại: “Dù sao cậu ấy còn phải báo cáo với mẹ tớ."

Hứa Mịch Thanh chỉ vào chân của Văn Chiết, hỏi: "Cái này của cậu có tính là tụt thanh máu không?"

Văn Chiết cũng thuận thế nhìn qua, im lặng một cách kỳ lạ trong hai giây: "Tính đi."

Mi tâm Hứa Mịch Thanh giật giật.

"Thôi xong." Văn Chiết buông xuôi ngả người ra sau: “Mở cửa ra đi, lát nữa cậu ấy chắc chắn sẽ quay lại một chuyến nữa."

Văn Chiết nói đâu trúng đó, hai người chưa được bao lâu thời gian riêng tư, cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.

Phong Kim còn không thèm vào hẳn trong phòng, chỉ thò nửa người vào, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh Văn Chiết đang nằm trên giường rồi quay đầu đi thẳng không ngoảnh lại.

Văn Chiết, Hứa Mịch Thanh: "..."

Hứa Mịch Thanh khẽ nói: "Báo cáo?"

Qua loa đến vậy sao?

Văn Chiết bình thản nói: "Việc vớ vẩn thì làm cho xong chuyện thôi mà."

Phong Kim đến cũng vội, đi cũng vội.

Công việc của anh tuy tự do, nhưng cũng tuyệt đối không thể nói là nhàn rỗi. Sau khi gửi ảnh cho Phong Minh, thuận tiện đính kèm một hai câu về tình hình của Văn Chiết, Phong Kim liền không ngừng nghỉ mà đi về phía hầm để xe.

Khi đến gần khu vực thang máy, một bóng người đang đứng đợi trước thang máy khiến bước chân của Phong Kim dừng lại trong giây lát.

Diệp Kỳ An một tay đút túi, tay kia cầm điện thoại, cúi đầu tập trung nhìn vào màn hình.

Ánh sáng ở khu vực thang máy có phần tối hơn, khiến cho đường nét ngũ quan của cậu càng thêm sâu sắc, bóng hình cậu mờ ảo phản chiếu trên nền gạch men lạnh lẽo, con ngươi dưới hàng mi cụp là một màu nâu trong suốt như mã não.

Bước chân của Phong Kim dừng lại, ánh mắt dán chặt vào Diệp Kỳ An.

Cảm nhận được ánh mắt xa lạ, Diệp Kỳ An nghiêng đầu nhìn qua, con ngươi đang tập trung di chuyển trên quỹ đạo của ánh mắt giao nhau, chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước rồi nhanh chóng được thu về.

Như thể không quen biết anh.

Phong Kim không hiểu sao lại nảy sinh vài phần bực bội và lo lắng, nhịp tim cũng không hiểu sao lại nhanh hơn một chút, tựa như một sự thể hiện cụ thể hóa của sự bồn chồn.

Có lẽ là vì giữa họ đã nảy sinh một mối liên hệ ở một mức độ nào đó vốn không nên có, đến nỗi anh bất giác sẽ đi quan sát ánh mắt và hành vi của Diệp Kỳ An, không thể kiểm soát mà phân tích tỉ mỉ những ý nghĩa ẩn giấu bên trong.

Nói cho cùng thì điều này là không nên.

Họ chỉ ngủ với nhau một lần, ngay cả tên của nhau cũng không biết.

Và cũng không nên biết.

Phong Kim tự trấn an mình, bình tĩnh đi về phía trước hai bước, nhạy bén cảm nhận được Diệp Kỳ An bên cạnh lại nghiêng đầu liếc anh một cái.

Nhìn thì nhìn thôi, lẽ nào anh sẽ chủ động bắt chuyện sao? Không thể nào.

Phong Kim khẽ "hừ" một tiếng.

Diệp Kỳ An lại mặt không biểu cảm mà cúi đầu nhìn điện thoại.

Mẹ kiếp.

Mắc gì lại đối xử với tôi như người không quen biết?

Phong Kim không nhịn được nghiến răng kèn kẹt.

Còn nữa.

Tại sao mình chỉ đáng giá 300 tệ?