Nhưng vì mỗi lần cậu đi thăm khám, cô bé đều mong chờ hỏi cậu cảm nhận sau khi đọc, Diệp Kỳ An đành phải cắn răng đọc thêm hai chương nữa, lúc này mới hiểu tại sao cô bé lại tha thiết muốn cậu đọc đến vậy.
Trong truyện có một nhân vật trùng tên với cậu.
Nghề nghiệp và chuyên môn cũng giống hệt.
Có lẽ vì lịch sự, cô bé chỉ dùng tên của cậu chứ không cải biên quá nhiều, vì thế mà tần suất xuất hiện của nhân vật cũng giảm đến mức tối đa.
Chỉ là một tấm phông nền.
Một tấm phông nền cho hai nhân vật chính yêu nhau.
Nhiệm vụ khi xuất hiện là lặng lẽ nhìn nhân vật chính trốn học, rồi trượt môn, rồi thi lại, rồi lại trượt môn.
Diệp Kỳ An khẽ thở dài, ánh mắt cuối cùng cũng dời khỏi gương mặt giống hệt mình như đúc kia để chuyển xuống dòng chữ giới thiệu bên dưới.
Diệp Kỳ An, Tiến sĩ Y khoa, Giáo viên cố vấn Thạc sĩ, hiện là Giáo sư Đại học Y Dược A, Phó trưởng khoa Ngoại Thần kinh Bệnh viện Thánh Lai trực thuộc Đại học Y Dược A.
Phụ trách công tác y tế, giảng dạy, nghiên cứu khoa học và quản lý trong lĩnh vực ngoại thần kinh, có kinh nghiệm phong phú trong các lĩnh vực chấn thương sọ não, u nội sọ và các bệnh lý mạch máu não...
Nguyên chủ rất xuất sắc, có những điểm trùng hợp nhất định với quỹ đạo trưởng thành ở kiếp trước của cậu, nhưng lại rẽ hướng ở những ngã rẽ nhỏ.
Nhưng may mắn là lĩnh vực sở trường và công việc thì giống nhau.
Diệp Kỳ An đọc từng chữ một trong phần giới thiệu, khóe mắt liếc thấy một bóng xám xuất hiện bên cạnh, đầu mày hơi nhướng lên, cậu liền quay đầu nhìn sang.
"Chị Vu." Diệp Kỳ An chủ động chào hỏi.
Vu Đình cười rạng rỡ, trêu chọc: "Sao hôm nay lại đến đây? Khỏe lại rồi à?"
"Khỏe nhiều rồi ạ." Diệp Kỳ An mỉm cười: "Bệnh nhân mà tôi tiếp nhận lúc mới đến Thánh Lai sắp xuất viện rồi phải không ạ? Tôi đến xem một chút."
Vu Đình nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Giường 27 phải không."
Diệp Kỳ An gật đầu xác nhận.
Đó là một bệnh nhân bị chấn thương sọ não nặng, đã được phẫu thuật vá sọ do chính nguyên chủ mổ. Bây giờ đã hơn hai tháng, sức mạnh ở chân vẫn còn hơi yếu nhưng đã có thể xuống giường đi lại được. Xét thấy chi phí nằm viện dài ngày là gánh nặng quá lớn đối với một gia đình bình thường, người nhà đã có ý định xin xuất viện.
Hiểu được lời của Diệp Kỳ An, Vu Đình nói: "Được rồi, lát nữa chị sẽ trao đổi với người nhà bệnh nhân, có gì cần dặn dò đều sẽ dặn dò rõ ràng."