Chương 23

Văn Chiết không nỡ nhìn thẳng vào Phong Kim, chân thành hỏi: "Cậu còn biết chân cháu gãy cơ à?"

Phong Kim thản nhiên: "Không thì tôi đến đây làm gì?"

"Đến trình diễn thời trang chứ gì." Văn Chiết đảo mắt một cái: "Bộ đồ này của cậu đâu phải là trang phục đi thăm bệnh."

Phong Kim không quan tâm mà nhún vai: "Xin lỗi nhé, đây là bộ kín đáo nhất của tôi rồi."

Văn Chiết: "..."

Môi Hứa Mịch Thanh mấp máy, cuối cùng vẫn không nhịn được, ghé sát vào tai Văn Chiết thì thầm hỏi: "Đây là cậu của cậu à?"

Văn Chiết mặt mày tê dại: "Tớ có thể nói không phải không?"

"Không sao." Hứa Mịch Thanh an ủi: "Ít nhất thì cậu ấy cũng đẹp trai."

Nói xong, Hứa Mịch Thanh lại nhìn Phong Kim một cái, bổ sung: "Dáng cũng đẹp nữa."

Văn Chiết lườm qua: "Cậu lại có hứng thú rồi?"

"Ôi trời, tớ biết cậu ấy là trai thẳng mà." Hứa Mịch Thanh bất lực nói: "Tớ chỉ nói vậy thôi, mô tả sự thật khách quan thôi mà."

Văn Chiết tức giận quay đầu đi, một lúc sau vẫn không nguôi giận, lại nói: "Cậu không thấy tớ đẹp trai hơn cậu tớ à?"

Hứa Mịch Thanh nghiêng đầu thắc mắc: "Đây là thử thách nhịn cười à?"

Văn Chiết: "..."

Mấy phút sau, Phong Kim lại đeo kính râm lên, qua lớp kính mà quan sát cặp đôi nhỏ đang tình tứ như không có ai xung quanh, rồi nói với vẻ suy tư: "Hai đứa là..."

"Bọn cháu yêu nhau rồi." Văn Chiết không chút do dự mà thừa nhận.

Phong Kim tuy trông có vẻ không đáng tin cậy lắm, nhưng dù sao cũng là "bề trên", đột ngột come out như vậy, Hứa Mịch Thanh giật cả mình, lo lắng nắm chặt vạt áo. Bị Văn Chiết để ý thấy, ngón tay cậu liền bị Văn Chiết mạnh mẽ đan vào lòng bàn tay.

"Ồ." Phong Kim bình tĩnh gật đầu, rồi lại nói: "Xe của tôi đâu?"

Chủ đề chuyển quá nhanh, hai người vẫn còn đang chìm đắm trong màn come out nồng cháy đều ngây người, nhìn nhau một lúc lâu, Văn Chiết mới khô khan nói: "Ờm, chỉ một tiếng ồ thôi à?"

Phong Kim khó hiểu: "Thế còn muốn gì nữa? Phát cho mày một bao lì xì để chúc mừng à?"

Văn Chiết ngượng ngùng cười: "Nếu cậu nhất định muốn cho thì..."

"Không muốn." Phong Kim lạnh lùng từ chối: "Mày làm hỏng xe của cậu như vậy, cậu đây không bắt mày đền cũng là nể tình cái chân tàn phế của mày rồi đấy."

Hứa Mịch Thanh yếu ớt sửa lại: "Không có tàn phế, chỉ là rạn xương thôi ạ."

Phong Kim liếc Hứa Mịch Thanh một cái, rồi lại tiếp tục hỏi Văn Chiết: "Mày có cần làm giấy chứng nhận tàn tật không?"

"Không có tàn phế." Văn Chiết lườm Phong Kim một cái: "Cháu làm giấy chứng nhận tàn tật làm gì?"

Phong Kim giả vờ ngạc nhiên: "Ý cậu đây là mày bị não tàn, não mày không bị hỏng à? Không thì đến khoa ngoại thần kinh tìm một bác sĩ xem kỹ lại xem?"

Văn Chiết: "..."

Hứa Mịch Thanh "phụt" một tiếng bật cười.

"Tôi muốn đi vệ sinh!" Nói không lại Phong Kim, lại không muốn mất mặt trước Hứa Mịch Thanh, Văn Chiết khẩn cấp áp dụng biện pháp cơ động.

Bài chuồn đi vệ sinh.

"Cậu cả đêm không ngủ, lên giường chợp mắt một lát đi." Văn Chiết quay đầu nhìn Hứa Mịch Thanh, không đợi người trả lời, liền đáng thương nói với Phong Kim: "Cậu, đi vệ sinh."

Phong Kim vẻ mặt như bị ghê tởm, khoanh tay trước ngực nói: "Nhà vệ sinh của phòng bệnh không cho vào à?"

"Cháu sợ làm ồn đến cậu ấy." Văn Chiết ngồi dậy, nghiêm túc nói.

"Mày đi vệ sinh mà tiếng động lớn đến vậy à?" Phong Kim nghi ngờ.

Mặt Văn Chiết đỏ bừng, tức giận nói: "Nhanh lên, cậu có phải là cậu ruột của cháu không thế?"

Phong Kim nhìn chằm chằm Văn Chiết một lúc lâu, cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý.

"Ý cháu là cậu dìu cháu." Miễn cưỡng di chuyển ra khỏi phòng bệnh, Văn Chiết quay đầu nhìn vạt áo bị túm lên một góc nhỏ trên vai mình, rồi lại nhìn Phong Kim với vẻ mặt ghét bỏ: "Cậu đang qua loa với ai thế?"

Phong Kim thản nhiên lên tiếng: "Cảm giác như hôm qua mày chưa tắm."

Văn Chiết phát điên: "Chân cháu gãy thì tắm kiểu gì?"