"Viết bệnh án không phải là công việc của anh sao?" Diệp Kỳ An liếc Tạ Cộng Thu một cái, hỏi: “Họ giúp anh viết, vậy lương của anh có chia cho họ không?"
Tạ Cộng Thu chớp mắt, chột dạ gãi đầu nói: "Ờm, nếu họ cần?"
"Có tiền ai lại không cần?" Diệp Kỳ An quay đầu lại cười cong môi với Tạ Cộng Thu: “Tôi không để học trò của mình làm không công cho người khác đâu."
Tạ Cộng Thu ngơ ngác nhìn Diệp Kỳ An một lúc lâu, lẩm bẩm: "Lời này của anh mà để họ nghe được chắc cảm động chết mất."
Diệp Kỳ An không mấy để tâm mà nhún vai.
Văn Chiết, người về lý thuyết sẽ không làm việc không công, ở giai đoạn này cũng không làm được việc, thân tàn chí phế mà chống chọi với cái chân gãy nhập viện. Hứa Mịch Thanh sống chết không chịu đi, nhất quyết đòi ở lại bệnh viện chăm sóc Văn Chiết. Văn Chiết không lay chuyển được cậu ta, đành để cậu ta chạy tới chạy lui lo liệu việc nhập viện.
Trong phòng bệnh hiện tại chỉ có một mình Văn Chiết, Hứa Mịch Thanh vừa rời đi, Văn Chiết cô đơn lẻ loi chỉ có thể nằm ngây người trên giường. Khi nghe thấy tiếng Hứa Mịch Thanh quay lại, cậu ta liền mở to đôi mắt cún con nhìn qua.
"Cậu về rồi." Văn Chiết nhìn không chớp mắt vào Hứa Mịch Thanh đang cầm một xấp giấy tờ đi tới.
Hứa Mịch Thanh có chút buồn cười liếc Văn Chiết một cái, trêu chọc: "Còn bảo tớ về nhà đi, tớ mới đi được bao lâu mà cậu đã ra cái bộ dạng chết dở này rồi."
Văn Chiết cười ngượng ngùng, chuyển chủ đề: "Cậu ứng trước bao nhiêu tiền? Gửi ảnh chụp màn hình cho tớ đi."
Hứa Mịch Thanh mím môi suy nghĩ, nói: "Không cần đâu, nếu không phải vì cậu..."
"Aiya." Văn Chiết thúc giục: “Nhanh đưa đây, nhanh lên nhanh lên, tớ có nói là tớ trả đâu, tớ tìm cậu tớ thanh toán lại mà."
Hứa Mịch Thanh nghi ngờ nhìn Văn Chiết, thấy Văn Chiết vẻ mặt kiên quyết, đắn đo hồi lâu vẫn tạm thời gửi một tấm ảnh chụp màn hình cho Văn Chiết.
Văn Chiết liếc nhìn một cái, không chút do dự mà chuyển tiếp hình ảnh đi.
Phong Kim, người đang tưởng mình bị coi như một loại dịch vụ đặc biệt nào đó, lần thứ tám trăm cẩn thận đếm lại mấy tờ tiền.
Đặt tiền xuống, Phong Kim bình tĩnh suy nghĩ.
Hóa ra mình chỉ đáng giá 300 tệ thôi à.
Phong Kim có chút không cam lòng trừng mắt nhìn ba tờ tiền trên bàn, đắn đo một hồi, lại lần thứ tám trăm lẻ một cầm lên. Chưa kịp bắt đầu đếm, điện thoại đã vang lên hai tiếng.
Phong Kim mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng, lấy điện thoại ra xem.
Văn Chiết:[Hình ảnh.jpg.]
Văn Chiết:[Cậu, đây là tiền chụp phim của cháu. /ngượng ngùng/.]
Phong Kim lười cả việc nhấn vào xem ảnh, vội vàng lướt qua tin nhắn rồi qua loa bấm vài cái trên bàn phím.
Phong Kim:[Đừng quay nữa, cháu xứng đáng được yêu thương.]
Bên kia im lặng.
Phong Kim thấy đã đuổi được người đi, tuy lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng vẫn không để ý, đang định ném điện thoại sang một bên thì điện thoại lại liên tiếp vang lên mấy tiếng.
Văn Chiết:[?]
Văn Chiết:[Phong Kim! Cậu bị bệnh à?]
Văn Chiết:[Cháu chụp CỘNG HƯỞNG TỪ!]
Phong Kim tuy nói là hơn Văn Chiết một bậc, nhưng tính theo tuổi tác thì cũng chỉ lớn hơn Văn Chiết sáu tuổi, hai người ở một mức độ nào đó cũng có thể coi là lớn lên cùng nhau. Văn Chiết ở trước mặt Phong Kim phần lớn thời gian cũng khá vô tư.
Nhưng tất cả đều được xây dựng trên cơ sở là Phong Kim đang có tâm trạng tốt hoặc không bị chạm đến giới hạn.
Dù sao thì Phong Kim cũng đang nắm giữ mạch máu kinh tế của Văn Chiết, Văn Chiết vẫn chưa có gan để thật sự chọc giận Phong Kim.
Có lẽ vì áy náy và ngượng ngùng, Phong Kim không nghĩ nhiều, trực tiếp chuyển tiền cho Văn Chiết, còn chuyển nhiều hơn không ít.
Văn Chiết vui sướиɠ nhận lấy, rồi đắc ý huơ huơ điện thoại với Hứa Mịch Thanh, cười toe toét nói: "Nè, nhận được rồi."