"Bác sĩ Diệp đến lâu chưa?" Vu Đình hỏi một câu.
Y tá ở quầy ngẩng đầu lên nhìn, trả lời: "Hơn bảy giờ đã đến rồi ạ."
Vu Đình nghiêng đầu thắc mắc rồi cất bước đi tới, ánh mắt dừng lại trên gò má của Diệp Kỳ An một lúc, sau đó lại nhìn theo hướng ánh mắt của cậu về phía bảng giới thiệu bác sĩ của khoa trên tường.
Diệp Kỳ An đang xem chính phần giới thiệu của mình.
Hay nói đúng hơn là phần giới thiệu của một vị bác sĩ trùng tên với mình trong cuốn sách này.
Đúng vậy.
Cậu xuyên sách rồi.
Ánh mắt Diệp Kỳ An dán chặt vào tấm ảnh thẻ tiêu chuẩn trên đó, gương mặt trong ảnh giống gương mặt ở kiếp trước của cậu đến tám chín phần.
Tên cũng giống hệt.
Trên mặt Diệp Kỳ An hiếm khi lộ ra vẻ ngỡ ngàng và mờ mịt.
Cậu không thường đọc tiểu thuyết. Chỉ là kiếp trước cậu có gặp một nữ bệnh nhân bị ung thư não, cô bé tuy còn rất trẻ nhưng không vì bệnh tật mà suy sụp, ngược lại còn lạc quan, dũng cảm bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, và cũng từ những lúc rảnh rỗi mà nảy sinh ra sở thích viết tiểu thuyết.
Diệp Kỳ An là bác sĩ chính của cô bé, tiếp xúc với cô không khỏi có phần nhiều hơn. Dưới sự giới thiệu nhiệt tình của cô, cậu cũng đã dành thời gian đọc vài chương câu chuyện cô viết.
Có lẽ vì cô bé mắc bệnh nên câu chuyện cũng lấy bối cảnh y khoa, nội dung đại khái là hai nhân vật chính sau khi tỏ tình với nhau ở trường đại học đã thi đỗ vào cùng một trường cao học y khoa, và yêu nhau trong quá trình học.
Diệp Kỳ An đọc được hai chương đã cảm thấy không thể đọc nổi nữa.
Mấy danh từ này gộp lại chỉ có thể tóm gọn trong ba chữ - Không thể nào.
Nghiên cứu sinh?
Lại còn là nghiên cứu sinh khoa y?
Cái lúc học cao học không bận viết luận văn, làm thí nghiệm, đăng bài báo thì còn làm được cái gì nữa?
Ồ, không đúng.
Nếu là thạc sĩ chuyên khoa thì còn cần đi thực hành ở bệnh viện, cần thi chứng chỉ hành nghề, cần phải đau đầu nhức óc vì tốt nghiệp và tìm việc làm.
Sáng mở y lệnh, trưa bổ sung bệnh án, chiều nhận bệnh nhân, tối viết luận văn, lấy đâu ra thời gian mà yêu đương chứ?
Tuy là tiểu thuyết nên không cần phải quá thực tế, nhưng dù sao Diệp Kỳ An cũng đã đi học bao nhiêu năm, học lên thạc sĩ rồi tiến sĩ. Bởi vì có kinh nghiệm thực tế của bản thân, thật sự rất khó để bỏ qua sự thật mà nhập tâm vào câu chuyện, ảo tưởng nhìn hai đứa trẻ đó yêu nhau.