Diệp Kỳ An dường như bị hơi nóng làm cho có chút đau đầu, cậu nhắm mắt lại, hàng mi dài ẩm ướt nhưng vẫn cong vυ"t, gò má và sau tai còn ửng hồng, ngũ quan dưới ánh sáng phản chiếu cứng ngắc của bức tường kính trông vừa mờ ảo lại vừa có vài phần diễm lệ.
Cậu cứ thế nhìn anh.
Phong Kim cảm thấy trong l*иg ngực như có một ngọn lửa đang bùng cháy, thiêu đốt qua lại trong hệ thần kinh trung ương, đốt đến mức bên trong bắt đầu mềm nhũn, nhịp thở của anh cũng bất giác chậm lại.
Chắc là anh cũng say rồi.
Phong Kim lật tay lại nắm lấy cổ tay Diệp Kỳ An, cúi người bắt đầu hôn lên mái tóc ẩm ướt, dái tai mềm mại và đôi môi hồng nhuận của đối phương.
Trong miệng Diệp Kỳ An vẫn còn sót lại mùi rượu, không biết là loại rượu gì, khi chạm vào đầu lưỡi, vị ngọt thơm đó liền lan tỏa khắp khoang miệng, không phải vị ngọt nhạt nhẽo của nước trái cây, mà giống như vị tươi mát và sảng khoái, không hề nóng rát, như thể đang ở trong một suối nước nóng ấm áp.
Khoan đã, mình là trai thẳ...
Chưa kịp để Phong Kim cảnh cáo bản thân một lần nữa, ngay khoảnh khắc nhận ra Diệp Kỳ An đang hôn lại mình, sợi dây mang tên lý trí trong đầu Phong Kim đã hoàn toàn đứt phựt.
Thôi kệ.
Mặc xác nó.
...
Sướиɠ thì đúng là rất sướиɠ.
Nhưng cũng đau thật sự.
Đồng hồ sinh học của Diệp Kỳ An vang lên đúng giờ.
Nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc, Diệp Kỳ An đưa tay day day thái dương đang đau nhói sau cơn say, dùng khuỷu tay chống người dậy.
Người còn lại trên giường vẫn còn đang say ngủ.
Cơn đau đầu dần dịu đi, những cơn đau ở các bộ phận khác cũng lần lượt xuất hiện, nổi bật và không thể bỏ qua nhất chính là cơn đau ở bên dưới.
Diệp Kỳ An quay đầu nhìn người bên cạnh.
Đối phương có một khuôn mặt vô cùng nổi bật, ngũ quan sắc sảo, mày kiếm mắt sao, sống mũi cao thẳng, đường viền hàm dưới mượt mà và tinh tế, mỗi một đường nét đều hoàn hảo, là một khuôn mặt nhìn một lần khó có thể quên.
So với khuôn mặt, Diệp Kỳ An cảm thấy thân hình của đối phương còn đáng chú ý hơn.
Ít nhất là đối với cậu.
Tư thế ngủ của Phong Kim rất đẹp, yên tĩnh lún sâu vào nệm, dưới lớp chăn mỏng là cơ ngực nhô cao, men theo đường cong của chăn là bờ vai rộng và vòng eo hẹp, mỗi một khối cơ đều cân đối và săn chắc, sự nhấp nhô của các đường nét cũng như bóng đổ của hình khối dường như đều đã được đo lường một cách quy chuẩn.
Đó là nhóm cơ rắn chắc mà Diệp Kỳ An có ghen tị và tập luyện cả đời cũng không thể bì được.
Diệp Kỳ An nhìn một lúc lâu, rồi lại không nhịn được cúi đầu nhìn cánh tay và bụng của mình, bỏ qua tất cả các vết hôn và dấu răng, chỉ nhìn thẳng vào bản chất của cơ thể.
Việc tập gym vẫn cần phải được đưa vào lịch trình.
Diệp Kỳ An vừa suy nghĩ miên man, vừa tuần tự mặc quần áo, sau khi cài chiếc cúc cuối cùng, cậu nhặt chiếc áo khoác vest vắt trên sofa, suy nghĩ một lúc rồi lấy ví từ trong túi ra, rút hết tiền mặt đặt lên bàn trà.
Hoàn thành xong các động tác, Diệp Kỳ An không ở lại thêm nữa, đẩy cửa rời khỏi phòng.
Diệp Kỳ An khựng lại một chút ở cửa, do dự một lát rồi vẫn cúi đầu lấy thẻ phòng từ trong túi ra.
Trên thẻ phòng là một dãy bốn chữ số.
1110
Diệp Kỳ An: "..."
Ồ.
Sau khi làm thủ tục trả phòng, Diệp Kỳ An đến Bệnh viện Thánh Lai trước, đến bệnh viện đúng giờ rồi bắt đầu đi thăm khám. Thăm khám ở khoa ngoại rất nhanh, chỉ mất hơn nửa tiếng là Diệp Kỳ An đã xong việc.
Trong lúc bận rộn, Diệp Kỳ An nhớ lại lịch trình của mình, ngoài các công việc thường ngày ở bệnh viện, buổi chiều cậu còn phải đến Đại học Y được A.
Cũng vừa hay có thể nhân cơ hội này để gặp mặt nhân vật chính công và thụ của cuốn tiểu thuyết này.