Chương 13: Anh có khoẻ mạnh không

Khí quản đang bị bóp nghẹt như thể đột nhiên được nới lỏng ra một khe hở nhỏ, cho anh một chút không gian để thở.

Phong Kim hơi thả lỏng một chút, mở mắt ra nhìn Diệp Kỳ An.

Diệp Kỳ An không nhìn vào mặt anh, ánh mắt chỉ rơi thẳng xuống... ngực anh?

Phong Kim sững người, bất giác cúi đầu nhìn xuống.

Áo choàng tắm của anh đang mở hờ, làn da bên trong và những đường cơ mờ ảo đều lộ ra trong không khí và trong tầm mắt của Diệp Kỳ An.

Phong Kim im lặng một lúc, tuy có chút căng thẳng nhưng cũng không vội vàng đưa tay kéo áo choàng lại, rồi lại cảnh giác ngẩng đầu nhìn Diệp Kỳ An.

Diệp Kỳ An cúi người đến gần hơn một chút, đường nét ngũ quan cũng dần lộ ra khỏi bóng tối mờ ảo dưới ánh sáng.

Tiếp xúc một phần cơ thể đã là giới hạn chịu đựng của Phong Kim. Thấy Diệp Kỳ An đến gần, Phong Kim bất giác đưa tay ra định đẩy, ly rượu trong tay khẽ lắc, chất lỏng dưới đáy ly trượt một vòng quanh thành ly, ánh mắt của Phong Kim xuyên qua lớp rượu rơi vào trong đôi mắt của Diệp Kỳ An.

Con ngươi của Diệp Kỳ An dưới ánh đèn phản chiếu một màu hổ phách đậm nhạt khác nhau, đó là một màu sắc gần giống với màu của ly whisky pha đá.

Thật khó để nói tại sao Phong Kim đột nhiên dừng động tác, lại phân tâm chú ý đến đôi mắt đó.

Đó chỉ là một cảm giác.

Không liên quan đến hình dáng của đôi mắt hay độ dài của hàng mi, chỉ đơn thuần là một cảm giác, sáng ngời, trong suốt lại sạch sẽ, long lanh rực rỡ, nhưng cũng không giống như những viên bi ve đẹp đẽ chỉ có hình thức mà trống rỗng vô tình, mà tràn đầy thần thái và sức sống.

Diệp Kỳ An nheo mắt, dường như khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn vào l*иg ngực Phong Kim ẩn chứa cảm xúc có thể dùng từ ngưỡng mộ hoặc ghen tị để hình dung.

Ánh mắt quá thẳng thắn khiến Phong Kim có chút không tự nhiên. Anh đột nhiên cảm thấy khô miệng, khô lưỡi, sống lưng cũng lờ mờ đổ mồ hôi, cảm giác như việc mình vừa tắm xong đã trở thành công cốc.

"Anh..." Phong Kim vừa mở miệng đã bị chính giọng nói khô khàn của mình dọa cho một phen, liền nuốt vội những lời còn lại vào trong.

Diệp Kỳ An hoàn hồn, nhìn Phong Kim với vẻ dò xét, ánh mắt lại đảo xuống dưới, rồi dường như giữ tư thế nửa ngồi này mệt rồi, cậu từ từ lùi lại, điều chỉnh lại tư thế ngồi.

Phong Kim - người bị cọ vào bộ phận nhạy cảm, im lặng nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh xuống trước đi."

Diệp Kỳ An nhướng mày, ánh mắt quét một vòng trên người Phong Kim, cũng không lên tiếng, ngoan ngoãn đứng dậy, cúi đầu suy nghĩ hai giây, rồi từ từ cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi đã mở.

Phong Kim không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn một cái.

Ngón tay thon dài trắng nõn của Diệp Kỳ An hơi cong lại, móng tay được cắt tỉa tròn trịa, gọn gàng. Ngón tay trắng muốt đặt trên nền áo sơ mi đen, động tác cài cúc áo của cậu vô cùng phóng khoáng và tự nhiên, nhưng lại không hiểu sao mang theo vài phần sắc tình khiến người ta huyết quản sôi trào.

Không khí trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở của hai người với tần số khác nhau đang quấn lấy nhau.

"Anh có khỏe mạnh không?" Diệp Kỳ An cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng nói đó khàn nhẹ và mông lung, còn mang theo một hơi thở mềm mại độc đáo.

Phong Kim ngẩn người, ngẩng đầu nhìn qua.

Diệp Kỳ An đã dừng động tác cài cúc áo, đang nghiêm túc và tự nhiên nhìn anh, dường như câu hỏi vừa rồi chỉ là một sự quan tâm đến sức khỏe của anh vì lịch sự.

Nhưng Phong Kim biết không phải vậy.

Lý trí mách bảo Phong Kim không cần phải thành thật như vậy, nhưng chưa kịp để lý trí của Phong Kim online, miệng của anh đã nhanh hơn não một bước.

"Ừm."

Diệp Kỳ An lại hỏi: "Vậy anh độc thân à?"

Phong Kim cảm thấy có một sợi dây mang tên lý trí đang buộc chặt lấy mình, ngăn cản mình nhảy xuống vách đá.