Chương 12: Nhầm phòng

Số phòng quá dễ nhớ như một cái nêm đóng thẳng vào ký ức của Diệp Kỳ An. Cậu không suy nghĩ nhiều, cứ thế thuận theo chỉ dẫn của bộ não mà đi thẳng đến cửa phòng 1111.

Diệp Kỳ An rút thẻ phòng từ trong túi ra, quẹt vào bộ cảm ứng.

Máy kêu hai tiếng.

Diệp Kỳ An không có tâm trí để quan sát kỹ, tay kia đặt lên tay nắm cửa, đẩy về phía trước một cách dễ dàng rồi mở cửa ra.

Cửa sổ trong phòng đều đóng kín, rèm cửa cũng được kéo kín mít. Trong căn phòng tối om chỉ có một chiếc đèn trang trí trên bàn trà là đang bật.

Điều hòa tỏa ra khí lạnh, Diệp Kỳ An bất ngờ bị gió lạnh thổi vào khiến rùng mình một cái. Bộ não vốn đã mất khả năng suy nghĩ giờ hoàn toàn ngừng hoạt động, những tế bào não còn sót lại chỉ nhắc nhở Diệp Kỳ An một việc.

Lập tức cởϊ qυầи áo đi ngủ.

...

Phong Kim thề rằng anh chỉ đơn thuần và ngoan ngoãn ngồi trên sofa uống rượu mà thôi.

Ly whisky thứ hai vừa mới rót vào ly, chưa kịp đưa lên miệng thì Phong Kim đã nhạy bén cảm nhận được sự tồn tại của một người khác.

Phong Kim không bật đèn trong phòng, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bên cạnh để qua loa xác nhận danh tính của người mới đến.

Chưa từng gặp, không quen biết.

Một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.

Phong Kim nhíu mày, điều chỉnh tư thế chuẩn bị ngồi dậy. Nhưng vừa mới chống chân lên, anh đã để ý thấy người đàn ông lạ mặt kia bắt đầu cởϊ qυầи áo.

Phong Kim: "...?"

Ủa khoan, anh bạn?

Người mới đến mặc một bộ vest ba mảnh cổ điển, áo khoác vest màu xám than rất vừa vặn, tôn lên đường eo của anh ta một cách rõ rệt. Bên dưới áo vest là một chiếc áo sơ mi đen may thủ công, không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi đã mở đến ba cúc...

Ồ, không.

Bây giờ là bốn cúc rồi.

Phong Kim do dự một lúc, ngập ngừng lên tiếng ngăn cản: "Anh là...?"

Sợ đột ngột lên tiếng sẽ dọa người ta, giọng của Phong Kim không lớn. Nghe thấy tiếng động, Diệp Kỳ An khựng lại, dường như đứng tại chỗ suy nghĩ hai giây.

Phong Kim cũng rất tâm lý mà để mặc cho Diệp Kỳ An suy nghĩ.

Không khí im lặng trong chốc lát, Diệp Kỳ An sau khi suy nghĩ xong lại tiếp tục cởϊ qυầи áo.

Phong Kim: "..."

Là người máy à?

Phong Kim có chút buồn cười, thấy người ta sắp cởi hết quần áo rồi, anh cũng chẳng quan tâm có dọa người hay không, đang định mở miệng hỏi có phải anh ta đã đi nhầm phòng không, thì thấy người ta cởϊ qυầи áo được một nửa, lại không hiểu sao ôm chiếc áo khoác vừa cởi ra đi về phía mình.

Dáng đi ngắt quãng, không có tiếng động, ngay cả tiếng thở cũng rất nhẹ.

Lần này thì Phong Kim thật sự có chút sợ hãi.

Chưa kịp để Phong Kim lùi lại né tránh, người kia dường như vô tình bị tấm thảm dưới chân vấp một cái, rồi "phịch" một tiếng ngã nhào lên người anh.

Ly rượu trong tay Phong Kim cũng không cầm chắc, đổ ra hơn một nửa, vương vãi lên mu bàn tay anh.

Phong Kim vừa mới tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm. Làn da trần trụi của anh và Diệp Kỳ An áp sát vào nhau. Cảm giác ấm áp của da thịt vừa truyền đến dây thần kinh giao cảm của Phong Kim, anh liền đột ngột cảm thấy có một bàn tay đang bóp nghẹt khí quản của mình, như thể trong nháy mắt bị ném vào giữa mùa xuân oi bức và mùa thu ngột ngạt, ép anh gần như không thở nổi.

Trên người Diệp Kỳ An vẫn còn mùi rượu.

Tay anh cũng dính đầy cảm giác nhớp nháp của rượu.

Sống lưng Phong Kim có chút lạnh gáy, anh cũng quên mất phải thở như thế nào, chỉ nín thở nhìn chằm chằm vào Diệp Kỳ An đang nửa ngồi trên người mình.

Phong Kim cảm thấy không ổn, cố gắng nhắm mắt lại. Cảm giác ngạt thở khiến anh không còn sức để nói, đầu óc cũng trở nên hỗn loạn.

Người đang nửa đè trên người dường như đã nhích về phía trước một chút.

Rồi một mùi nước khử trùng thoang thoảng đã bị anh nhạy bén bắt được.