Không hoàn toàn là vì lý do sức khỏe, Diệp Kỳ An thật sự không uống được nhiều rượu. Mới uống hai ly đã thấy có hơi men, ánh đèn trên đầu cũng trở nên có chút lóa mắt.
Thầy Trần nói với Diệp Kỳ An rằng thời gian không còn sớm nữa, thầy chuẩn bị về.
Diệp Kỳ An dùng bộ não hỗn loạn của mình để phân tích lời của thầy Trần, phản ứng mất hai giây mới gật đầu nói: "Con tiễn thầy ra ngoài."
Thầy Trần không từ chối, đứng dậy dưới sự dìu đỡ của Diệp Kỳ An, chào hỏi người học sinh đã tổ chức buổi họp lớp, rồi mới từng bước đi ra cửa khách sạn.
Diệp Kỳ An giúp thầy Trần gọi xe.
Tài xế phải một lúc nữa mới đến, Diệp Kỳ An liền đứng ở cửa đợi cùng thầy Trần một lát.
Cơn gió đêm mát lạnh thổi qua, hơi men lại một lần nữa cuộn trào lên, các dây thần kinh trong não như bị ai đó vặn một cái, khiến Diệp Kỳ An có chút đau đầu.
Diệp Kỳ An nhắm mắt lại để dịu đi một chút, cố gắng lấy lại tinh thần để tiếp tục nói chuyện với thầy Trần.
Vừa tiễn thầy Trần lên xe, Diệp Kỳ An liền quay người đi vào sảnh lớn.
Điều hòa trung tâm trong sảnh khách sạn không ngừng lọc không khí trong lành, nhiệt độ thích hợp khiến Diệp Kỳ An cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cơn say đang cuộn sóng trong đầu cũng tạm thời lắng xuống.
Diệp Kỳ An đứng tại chỗ một lúc, hít một hơi thật sâu rồi mới tiếp tục đi về phía phòng tiệc.
Cửa phòng không được đóng chặt, Diệp Kỳ An nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong.
"Diệp Kỳ An đúng là gặp may, không ngờ lại phất lên như vậy."
"Tao thì không ngờ nó lại đi học y."
"Có gì mà không ngờ? Bố nó không phải là bác sĩ sao? Này, chúng mày nói xem nó trẻ như vậy đã lên được phó trưởng khoa có phải là nhờ quan hệ của bố nó không? Hửm?"
Những người xung quanh dường như đều đồng tình với lời của người đàn ông đó, họ nhìn nhau rồi phá lên cười.
Chút hứng thú ít ỏi của Diệp Kỳ An tan biến sạch sẽ, một cảm giác ghê tởm dâng lên từ dạ dày, cơn say đang ẩn mình cũng theo đó mà lan ra.
Diệp Kỳ An liếc nhìn cửa phòng, gửi một tin nhắn trong nhóm chat báo có việc đột xuất rồi quay người rời khỏi nhà hàng.
Diệp Kỳ An đứng ở cửa lấy điện thoại ra, định gọi tài xế lái hộ, nhưng vừa mới mở khóa điện thoại đã cảm thấy thái dương bị gió thổi vào đau giật giật.
Mỗi một cử động nhỏ đều như thể đang gảy thẳng vào dây thần kinh đang căng cứng, cảm giác đau đớn và choáng váng bao trùm toàn bộ tâm trí Diệp Kỳ An.
Diệp Kỳ An lùi lại vài bước để tránh gió, cơn đau đầu dịu đi một chút rồi cậu hoàn toàn thỏa hiệp.
Dù sao cũng đã ở trong khách sạn rồi, Diệp Kỳ An cũng lười phải phiền phức, liền đi thẳng đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng.
"Thưa ngài, xin cho xem giấy tờ tùy thân của ngài." Nhân viên lễ tân có thái độ rất thân thiện, mỉm cười yêu cầu Diệp Kỳ An đưa chứng minh thư.
Diệp Kỳ An lôi chứng minh thư từ trong ví ra. Trong lúc đưa qua, cậu để ý thấy thang máy ở bên cạnh quầy lễ tân sáng lên.
Một nhân viên khác từ trong thang máy đi ra, đưa một tấm thẻ cứng cho nhân viên lễ tân rồi khẽ dặn dò điều gì đó.
Diệp Kỳ An không nghe rõ lắm, chỉ loáng thoáng nghe được "phòng số 1111" và "chuyển giao" gì đó.
1111?
Diệp Kỳ An vô thức tiếp nhận thông tin này, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cũng từ tấm thẻ cứng trên bàn chuyển sang chứng minh thư và thẻ phòng mà nhân viên vừa đưa lại.
"Để ngài phải đợi lâu rồi." Nhân viên đưa tay ra hiệu về phía thang máy: “Thang máy này lên tầng mười một ạ, chúc ngài có một kỳ nghỉ vui vẻ."
Diệp Kỳ An gật đầu, cũng không nhìn kỹ thẻ phòng, cất chung với chứng minh thư vào túi rồi bước vào thang máy.
Thang máy dừng ở tầng mười một.
Ngón tay Diệp Kỳ An miết nhẹ vài cái dọc theo mép thẻ phòng, khẽ lẩm bẩm một câu.
"1111..."