Diệp Kỳ An bị đột tử sau một ca thức trắng đêm phẫu thuật. Tỉnh lại lần nữa, cậu đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ vườn trường, trở thành một vị giáo sư đại học hữu danh vô thực kiêm Phó trưởng …
Diệp Kỳ An bị đột tử sau một ca thức trắng đêm phẫu thuật. Tỉnh lại lần nữa, cậu đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ vườn trường, trở thành một vị giáo sư đại học hữu danh vô thực kiêm Phó trưởng khoa Ngoại Thần kinh của Bệnh viện Thánh Lai.
Vốn nghĩ mình chỉ là một vai phụ mờ nhạt, Diệp Kỳ An cho rằng chỉ cần đứng một bên xem công thụ chính yêu nhau, còn mình thì cứ việc mình mình làm là xong.
Thế nhưng, một khi đã dính tới ba chữ sinh viên y... Thì mọi chuyện đã hoàn toàn khác.
Diệp Kỳ An vốn là người rất cởi mở, có thể chấp nhận học trò của mình yêu đương cuồng nhiệt, mặn nồng. Nhưng với tư cách là người hướng dẫn của sinh viên y khoa, Diệp Kỳ An lại không tài nào chấp nhận nổi.
Cái gì? Không đi thực tập nữa? Chứng chỉ hành nghề không thi nữa? Luận văn không viết? Bài báo không đăng? Thí nghiệm không làm? Công việc cũng vứt luôn à?
Yêu với đương, yêu đương cái nỗi gì? Thời gian và sức lực đâu ra mà yêu đương?
Thế là, Diệp Kỳ An bắt tay vào công cuộc chấn chỉnh lại đám học trò dưới trướng của mình. Chẳng cầu chúng nó phải chăm chỉ cầu tiến, chỉ mong chúng nó rèn giũa lại y đức, đừng làm ô danh sư môn.
“Điều thứ nhất: Đừng có nói với thầy là thầy bói bảo số em không đăng được bài báo. Thầy đây chưa bao giờ tin vào số mệnh. Viết! Cứ viết cho thầy! Chỉ cần viết không chết thì cứ viết tới chết cho tôi.”
“Điều thứ hai: Lúc đi thực tập luân chuyển khoa ở bệnh viện thì đừng có làm "cậu ấm cô chiêu". Nhớ cho kỹ, mình cũng là nửa cái bác sĩ rồi, việc gì tự giải quyết được thì đừng có khóc lóc chạy tới tìm thầy.”
“Điều thứ ba: Khi đi dự hội thảo khoa học, dù nghe không hiểu một chữ thì cũng phải ra vẻ gật gù liên tục, giả vờ như đang đăm chiêu suy ngẫm. Đầu óc có thể trống rỗng, nhưng sổ tay thì nhất định không được để giấy trắng.”
“Điều thứ tư: Bất kể là ở trường, ở bệnh viện hay lúc tham gia hoạt động bên ngoài, làm ơn đừng có tùy tiện hỏi han lung tung. Cố gắng đừng để vừa mở miệng đã bị người ta phát hiện ra mình là đồ ngốc.”
...
“Điều thứ hai mươi: Lỡ như, thầy nói là lỡ như thôi nhé (nhưng tốt nhất đừng có lỡ), nếu có gây ra họa gì, xin đừng khai tên thầy ra. Cảm ơn!”
...
Diệp Kỳ An: “Và điều cuối cùng, đừng có mai mối giới thiệu ai cho tôi. Tôi đang cống hiến hết mình cho sự nghiệp nghiên cứu, yêu đương sẽ chỉ làm chậm tốc độ tôi đăng bài lên các tạp chí hàng đầu mà thôi.”
Anh chàng nam chính công đã lặng lẽ ghi âm lại toàn bộ lời của Diệp Kỳ An, về nhà liền lén gửi cho cậu của mình.
Tối hôm đó, sau khi "xong chuyện", Phong Kim khẽ cười bên tai Diệp Kỳ An: "Sao nào, em làm chậm tốc độ anh đăng bài lên tạp chí hàng đầu à?"
.❤️