Chương 2.2: Bữa tiệc

Bàn tay Trang Minh Hạo đang giơ lên giữa không trung khựng lại, rồi lúng túng rụt về, nhưng vẻ mặt hắn lại như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bắt chuyện: “Anh bận trăm công nghìn việc, không nhớ là chuyện bình thường. À, tôi có đặt một phòng riêng ở đây, nếu anh có thời gian qua ngồi chơi một lát nhé?”

Mạnh Đình Lễ dáng vẻ thong thả, đôi mắt không thể hiện cảm xúc gì, anh nâng cổ tay lên xem đồng hồ, rồi mới lơ đãng mở lời: “Thời gian thì có.”

Trang Minh Hạo mừng rỡ, cảm thấy tối nay mình gặp may, không nói hai lời bèn dẫn Mạnh Đình Lễ đi thẳng về phía phòng riêng, hoàn toàn quên mất Giản Nghi đang đứng bên cạnh.

Mãi đến khi Lương Lăng Xuyên nhắc nhở, hắn mới phản ứng lại, nghiêng đầu ra hiệu cô đi theo.

Giản Nghi đứng yên không động đậy, rõ ràng không muốn đi.

Trang Minh Hạo có chút không vui, nhưng trước mặt Mạnh Đình Lễ không tiện nổi nóng, chỉ đành cười làm lành: “Mạnh thiếu, anh vào trước đi, tôi sẽ đến ngay.”

Mạnh Đình Lễ liếc nhìn hắn một cái, với vẻ khó hiểu: “Trang thiếu mới là người bận rộn.”

Trang Minh Hạo chỉ hiểu được một nửa, đợi đến khi Mạnh Đình Lễ đi khuất, hắn mới nhìn

Giản Nghi: "Em bị làm sao vậy? Sao lại gây rắc rối vào lúc này?” Vừa nói hắn chợt nhớ ra: "À, sao em lại ở cùng với anh ta, hai người quen nhau à?”

“Không quen.” Điều này cũng không tính là nói dối.

Trang Minh Hạo cũng cho là vậy, cô lấy đâu ra cơ hội này? Tiếp đó, hắn nửa nhắc nhở nửa cảnh cáo: “Anh ta chính là Mạnh Đình Lễ đấy, em nên tránh xa anh ta ra, chọc giận anh ta, đến anh cũng không cứu được em đâu.”

Nhà họ Mạnh ở Bắc Kinh ai gặp cũng phải cúi đầu nhường nhịn ba phần, đặc biệt là nhị thiếu Mạnh Đình Lễ, nổi tiếng ngông cuồng, chọc giận anh ta thì chắc chắn không có kết quả tốt.

Giản Nghi từ trước đến nay chỉ nghe tin đồn, giờ đối chiếu với người thật, cô ngầm kinh ngạc. Cô đoán anh có thân phận không tầm thường, không ngờ anh lại chính là Mạnh Đình Lễ.

Trang Minh Hạo thấy cô im lặng, cho rằng cô quá sợ hãi, hắn giơ tay xoa xoa cánh tay cô an ủi: “Nhưng em cũng đừng quá lo lắng, tuy anh ta là kẻ không ra gì nhưng thường sẽ không làm gì phụ nữ.”

Giản Nghi ậm ừ một tiếng, không để lộ dấu vết tránh khỏi cái chạm của anh ta: “Anh vào đi, em tự về được.”

“Em thực sự muốn về sao?” Trang Minh Hạo cực kỳ không hài lòng với thái độ lạnh nhạt của cô: "Em có biết bây giờ là tình huống gì không? Hiện tại Mạnh Đình Lễ đang ở bên trong, nếu em bỏ đi lúc này, không phải là làm mất mặt anh, mà là làm mất mặt anh ta, đạo lý này em không hiểu sao?”

Giản Nghi mím môi, cơ thể thực sự khó chịu, lớp trang điểm cũng không che nổi vẻ mặt tái

nhợt của cô: "Nhưng em thực sự không khỏe.”

Trang Minh Hạo lại không hề nhận ra, hắn thiếu kiên nhẫn mở lời: “Ráng chịu đựng một chút, lát nữa anh sẽ mua quà cho em, em muốn gì thì cứ nghĩ đi.” Nói xong, không cho cô từ chối nữa, mạnh mẽ kéo cô đi vào trong.

Trong phòng riêng, Mạnh Đình Lễ ngồi ở vị trí chủ tọa, trước mặt anh là những người lần lượt đứng lên mời rượu.

Trang Minh Hạo vừa bước vào, cũng lập tức nâng ly rượu tiến lên: “Xin lỗi Mạnh thiếu, tôi đến muộn xin tự phạt ba ly, mong anh bỏ qua.”

Mạnh Đình Lễ lười biếng nhìn hắn, không đáp lời, ánh mắt hơi lệch sang bên phải vài phần, vài giây sau mới thu lại.

Giản Nghi sau khi bước vào phòng riêng thì không nói thêm lời nào, cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất, mặc dù vậy, cô vẫn luôn cảm thấy có ánh mắt nào đó thỉnh thoảng lại rơi trên người mình.

Mọi người trong phòng này, ai mà chẳng nhiệt tình vây quanh vị Thái tử gia nhà họ Mạnh kia, ai còn rảnh rỗi để ý đến cô chứ?

Cô khẽ ngước mắt lên, giữa tiếng cười nói ồn ào của cả phòng, cô tình cờ đối diện với người ở vị trí chủ tọa, đôi mắt hẹp dài của anh pha lẫn hai phần hứng thú, cứ thế vô tư nhìn chằm chằm vào cô.

Trong lòng cô giật mình, vội vàng dời tầm mắt đi, thư giãn một lúc lại vô cớ cảm thấy khát nước, nhưng trên bàn chỉ toàn là chai rượu, không thấy một giọt nước nào.

Trong lúc mơ hồ, có người bên cạnh chạm vào cô, cô ngẩng đầu lên, là Trang Minh Hạo, người đã hoàn toàn bỏ quên cô từ khi bước vào cửa. Hắn cầm hai ly rượu trên tay, rõ ràng là một ly dành cho cô.

“Đi cùng anh, em cứ ngồi mãi như vậy, người ta sẽ nghĩ sao?” Giọng Trang Minh Hạo nói rất nhỏ, gần như kề sát tai cô, nhưng vẻ mặt hắn vẫn mang theo nụ cười vì có người khác ở đó.

Giản Nghi cụp mắt xuống, vài lọn tóc dài xõa xuống che đi phần lớn sự phản đối của cô.

Nhưng trong mắt người khác, hai người họ như đang thì thầm thân mật sau khi uống rượu, vô cùng ân ái.

Không biết ai là người mở lời trước, những người phía sau tiếp tục bằng những lời nói tục tĩu.

“Tôi nói này Trang Minh Hạo, cậu vội vàng quá đấy, Mạnh thiếu còn ở đây mà.”

“Đúng thế, cứ như thể không có súng để dùng vậy.”

Vừa nói, cả phòng cười ồ lên, bao gồm cả Trang Minh Hạo, ai nấy đều cười nghiêng ngả không hề bận tâm, nhưng có hai người ngoại lệ, một là Giản Nghi với vẻ mặt lộ rõ sự chán ghét, hai là Mạnh Đình Lễ với vẻ mặt không cảm xúc đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Chỉ nói Giản Nghi thì chắc chắn không ai để ý nhưng khi mọi người nhìn thấy sắc mặt Mạnh Đình Lễ đột nhiên tối sầm lại thì lập tức im lặng nhìn nhau không biết mình đã nói sai điều gì.

Trang Minh Hạo vốn định kéo Giản Nghi đi mời rượu, giờ không nói hai lời đã đẩy cô đến trước mặt Mạnh Đình Lễ.

“Mạnh thiếu xin anh đừng để tâm, mọi người thân thiết quá nên nói năng không giữ mồm giữ miệng, chúng tôi xin lỗi anh, mong anh đừng để trong lòng.” Nói xong, hắn ngửa cổ, uống cạn ly rượu.

Giản Nghi dù không thích, lúc này cũng chỉ có thể uống theo, nhưng ly rượu vừa chạm môi, cổ tay cô lại bị một lực kéo lại.

Cô thuận theo nhìn sang, chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Mạnh Đình Lễ, cô hơi ngạc nhiên, còn chưa kịp phản ứng thì ly rượu trong tay cô đã bị anh đặt trước mặt Trang Minh Hạo.

“Nghe nói, tửu lượng của cậu rất tốt?”

Trang Minh Hạo ngây người, lại chỉ hiểu được một nửa, cười gượng gạo: “Tất nhiên là không thể so với anh được.”

“Vậy sao?” Hai chữ nhẹ nhàng, ý tứ khó hiểu.

Trang Minh Hạo giật mình, không đoán được suy nghĩ của anh, nghe theo lời nhắc nhở của Lương Lăng Xuyên mới phản ứng lại, cầm ly rượu của Giản Nghi lên, cười xòa hai tiếng, ngửa đầu uống cạn không còn một giọt.

Mạnh Đình Lễ dựa vào lưng ghế, vẻ mặt không hề dịu đi, những ngón tay xương xẩu gõ nhịp trên mặt bàn.

Lần này, không cần người khác nhắc, Trang Minh Hạo tự giác rót đầy rượu cho mình: "Tôi

xin phép mời anh thêm một ly nữa.”

Một ly nối tiếp một ly, một chai nối tiếp một chai.

Những người trên bàn, ai nấy đều biết nhìn sắc mặt, lúc này đều nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng không ai lên tiếng, dù sao cũng là do Trang Minh Hạo tự mình đắc tội, liên quan gì đến họ.

Chỉ có Giản Nghi không đành lòng, cô giúp hắn cầu xin Mạnh Đình Lễ: “Đừng để anh ấy

uống nữa được không? Uống nữa sẽ xảy ra chuyện đấy.”

Cô không lên tiếng thì thôi, lời này vừa thốt ra, Mạnh Đình Lễ khó chịu gõ ngón tay lên mặt bàn, tiếp lời nói lúc trước: “Tôi thấy, cũng bình thường thôi.”

Uống đến mức này, Trang Minh Hạo đã đỏ cả mắt, trách Giản Nghi lắm chuyện, hét vào mặt cô: “Em im đi! Đến lượt em nói à?”

Giản Nghi mặt mày khó coi, bàn tay vốn định đỡ hắn cũng rụt lại, âm thầm nắm chặt. Những người có mặt tại đó, ai nấy đều ôm tâm lý xem kịch, một vài người tinh mắt thậm chí đã nhìn ra được điều gì đó khác thường.

“Mạnh thiếu hay để tôi cùng uống với anh vài ly nhé?” Ngoài Giản Nghi, Lương Lăng Xuyên là người duy nhất muốn giúp xoay chuyển tình thế.

Mạnh Đình Lễ không đáp lời, đột ngột đứng dậy, vật đang nghịch trong tay ném thẳng xuống bàn, rồi lại thốt ra hai chữ: “Vô vị.”

Mặt Trang Minh Hạo tái mét, muốn nói gì nữa cũng không kịp, Mạnh Đình Lễ đi thẳng qua, chỉ dừng lại một chút trước mặt Giản Nghi.

Anh vừa đi, mọi người trên bàn cũng đứng dậy theo, chỉ trong vài phút, trong phòng riêng chỉ còn lại Giản Nghi, Trang Minh Hạo và Lương Lăng Xuyên.

“Ọe” một tiếng, Trang Minh Hạo bắt đầu ôm thùng rác nôn mửa, mặt đỏ mắt cũng đỏ.

Giản Nghi tiến lên vỗ lưng hắn: “Anh sao rồi?”

“Cút ngay!” Trang Minh Hạo thấy cả buổi tối công cốc, tiền mất không nói, còn vô cớ chọc giận Mạnh Đình Lễ, sự bực bội không thể giải tỏa được trút hết lên người Giản Nghi: "Nếu không phải cô cứ bày ra cái bộ mặt như người chết thì mọi chuyện đã xong xuôi rồi!”

Giản Nghi bị hắn đẩy mạnh như vậy, suýt chút nữa thì ngã, may mắn Lương Lăng Xuyên ở bên cạnh đỡ cô một tay.

“Thôi, em về trước đi, cứ để tôi chăm sóc cậu ta.”

Biết mình ở lại cũng vô ích, Giản Nghi gật đầu: “Vậy làm phiền anh.”

Nhiệt độ ban đêm thấp, vừa bước ra khỏi cửa Hợp Thịnh, cơ thể cô chưa kịp thích nghi, gió thổi qua, cơn đau dạ dày lập tức cuộn dữ dội. Cả tối cô chỉ uống rượu, căn bản không ăn được gì, lúc này đến đứng thẳng cũng không vững.

Cố gắng lê bước xuống hai bậc thang cuối cùng, ngước mắt lên, một chiếc Cullinan màu đen dừng lại trước mặt cô.

Cửa sổ xe hạ xuống, người ngồi ở ghế lái, chính là Mạnh Đình Lễ đã rời đi từ sớm.

-còn tiếp-