Kết quả là vừa khai giảng cô đã nghe đàn anh nói Giáo sư Ngụy bị bệnh, cô càng không dám làm phiền, cho đến hai ngày nay, Giáo sư Ngụy chủ động liên lạc với cô, nói có việc cần tìm cô.
“Trước hết phải nói cho em một tin tốt.” Giáo sư Ngụy mỉm cười, tâm trạng rõ ràng rất tốt: "Vài ngày trước, khoa gọi điện cho tôi nói rằng chỉ tiêu sinh viên trao đổi du học năm học tới đã tăng thêm hai suất.”
Giản Nghi không nghĩ sâu xa, cô học chuyên ngành Văn học Cổ điển, đây là một chuyên ngành ít phổ biến, những điều tốt đẹp thường không rơi vào chuyên ngành này, vì vậy cô chỉ gật đầu, tiếp tục nghe Giáo sư Ngụy nói.
“Tôi đã hạ mình xin khoa một suất, ban đầu họ còn nói lý lẽ, tôi nói các vị cứ yên tâm, học trò tôi giới thiệu ai cũng xuất sắc, lúc đó họ mới chịu nhượng bộ.”
Giản Nghi có chút tò mò, học trò nào có thể được Giáo sư Ngụy coi trọng đến vậy, nghi vấn vừa nảy ra, cô lại nghe thấy Giáo sư Ngụy nói.
"Cho nên, em phải cố gắng giữ thể diện cho tôi đấy."
Giản Nghi ngạc nhiên nhận ra điều gì đó muộn màng: "Thầy, thầy nói em ạ?”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, Giáo sư Ngụy cười, đẩy gọng kính lão lên: "Sao? Không có niềm tin vào bản thân à?”
“Em…” Tin tức đến quá đột ngột, Giản Nghi nhất thời không biết phải nói gì, mất vài giây mới lên tiếng: "Em chỉ không nghĩ là mình tốt như thầy nói, hơn nữa, chuyện này có hợp quy tắc không ạ?”
“Quy tắc là chết, con người mới sống.” Giáo sư Ngụy coi trọng cô, đương nhiên sẵn lòng tạo điều kiện cho cô: "Trong số các học trò của tôi, mặc dù em nhỏ tuổi nhất, nhưng lại ổn trọng nhất.”
Giản Nghi luôn nghe các anh chị nói rằng Giáo sư Ngụy rất nghiêm khắc với họ, bây giờ được khẳng định lớn như vậy, trong lòng cô đương nhiên rất vui. Nhưng vui thì vui, cô vẫn hiểu rõ hoàn cảnh của mình. Đi du học trao đổi, tốt thì tốt, nhưng chi phí chắc chắn không hề rẻ.
Do dự một lát, cô hỏi: “Thầy ơi, thầy có thể cho em suy nghĩ một chút được không?”
Nghe vậy, Giáo sư Ngụy ngạc nhiên, đặt cốc trà xuống nhìn cô: “Em còn có điều gì lo lắng sao? Em phải biết cơ hội như thế này không phải lúc nào cũng có.”
“Em biết ạ.” Giản Nghi cắn môi, không nói với Giáo sư Ngụy về những khó khăn của mình, chỉ nói: "Em chỉ muốn suy nghĩ kỹ hơn một chút.”
Thấy cô nói vậy, Giáo sư Ngụy cũng không tiện nói thêm gì: “Thôi được rồi, khi nào nghĩ kỹ thì nói cho tôi biết.”
Trời sắp tối, Giản Nghi rời khỏi nhà Giáo sư Ngụy.
Không vội vàng như lúc đến, cô chậm rãi đi bộ đến trạm xe buýt, vừa đi vừa tìm kiếm mức chi tiêu tối thiểu hàng tháng ở Anh là bao nhiêu. Ngay cả khi được miễn học phí, tiền ăn ở vẫn cần phải chi trả.
Trang web được làm mới, ngón tay cô lướt nhẹ.
Đến cuối trang, cô chọn con số thấp nhất là 850 bảng Anh.
Sau khi quy đổi sang tiền nhân dân tệ, ngay cả những niềm vui còn sót lại cũng dần tan biến.
–
Buổi sáng, Mạnh Đình Lễ vừa bước chân vào nhà cũ đã bị ông nội chỉ thẳng vào mũi mắng: “Suốt ngày không tập trung chính sự, cái cơ nghiệp này mà rơi vào tay anh sẽ bị anh phá sạch mất thôi.”
Ông cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó, những người khác không dám lên tiếng, nhưng Mạnh Đình Lễ lại không hề bận tâm.
-còn tiếp-