An ninh của khu chung cư cao cấp rất nghiêm ngặt, taxi không được phép vào. Sau khi đăng ký Giản Nghi liền chạy bộ, cho đến khi thở hổn hển bước vào thang máy, cô mới có thời gian lấy điện thoại ra xem giờ.
Cô đã trễ tròn nửa tiếng.
Lúc bấm chuông cửa, cô có chút lo lắng, tay trái luôn nắm chặt quai ba lô, trong lòng cân nhắc đi cân nhắc lại lời xin lỗi.
Cửa vừa mở, lời xin lỗi lập tức thốt ra: “Xin lỗi Giáo sư Ngụy, em…”
Lời chưa nói hết thì dừng lại đột ngột.
Trước mặt cô là một người đàn ông trẻ tuổi xa lạ, áo sơ mi và quần tây, ống tay áo hơi xắn lên, dáng vẻ thoải mái nhưng không kém phần uy quyền, trông không giống nghiên cứu sinh của Giáo sư Ngụy.
Giản Nghi sững người, tưởng mình đi nhầm, theo bản năng ngước nhìn biển số nhà, thấy không nhầm, cô mới lên tiếng lần nữa: “Chào anh, tôi tìm Giáo sư Ngụy.”
Không hiểu sao, người đàn ông trẻ tuổi cứ đứng yên không nhúc nhích, tay phải đặt trên tay nắm cửa cũng không có ý định mời cô vào, chỉ lơ đãng nhìn cô.
Giản Nghi cảm thấy khó chịu khi bị anh ta nhìn chằm chằm, thấy anh ta không lên tiếng, cô cắn môi hỏi lại: “Xin hỏi, giáo sư Ngụy có ở nhà không ạ?”
“Đến trễ rồi còn mong giáo sư sẽ đợi sao?” Người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu lười biếng, trầm và từ tính.
Má Giản Nghi nóng bừng, cô luôn đúng giờ, chưa bao giờ bị khiển trách vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy nên nhất thời vừa xấu hổ vừa bối rối.
May mắn thay, giọng của Giáo sư Ngụy nhanh chóng vọng ra từ trong nhà: “Có phải Giản Nghi đến không?”
"Là em ạ." Cô như được đại xá, ánh mắt vượt qua người đàn ông trẻ tuổi nhìn vào trong: "Xin lỗi Giáo sư Ngụy, trên đường có chút việc bị chậm trễ một lát, bây giờ Giáo sư có thời gian không ạ?"
“Không sao, mau vào đi.” Nói rồi, Giáo sư Ngụy liếc nhìn người đàn ông trẻ tuổi: "Được rồi cậu đừng làm học trò của tôi sợ.”
Người đàn ông lúc này mới cười nhẹ một tiếng rồi quay trở lại phòng khách.
Nhận ra mình bị trêu chọc, Giản Nghi có chút không vui, nhưng dù sao cô cũng đến trễ nên không tiện nói gì.
Sau khi vào nhà không lâu, Giáo sư Ngụy nhận được điện thoại từ một nghiên cứu sinh, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ.
Người đàn ông ngồi một cách thoái mái, tay nghịch một chiếc tách trà nhỏ màu nhạt, xoay vài vòng giữa ngón cái và ngón trỏ, rồi từ từ đặt lên bàn trà, nhìn cô: "Như vậy mà đã để bụng rồi à?"
“Không.” Giản Nghi tuy không thích, nhưng cũng không đến mức giận dỗi, hơn nữa họ không quen biết, sau này chưa chắc đã gặp lại càng không cần phải giận dỗi.
"Vậy sao?" Người đàn ông cười như có như không: "Tôi thấy không giống."
Không lâu sau, Giáo sư Ngụy quay lại, người đàn ông cũng không ở lại lâu, uống xong trà thì đứng dậy chào từ biệt.
Một việc nhỏ nhặt, Giản Nghi hoàn toàn không để tâm. Thấy người đàn ông đã đi, cô vào chuyện chính với Giáo sư Ngụy.
Trước kỳ nghỉ đông, Giáo sư Ngụy đã đưa cho cô một bản sao in ấn của một cuốn sách cổ, dặn cô về đọc kỹ, nếu có chỗ nào không hiểu có thể gọi điện hỏi bất cứ lúc nào.
Lúc đó sắp Tết, Giản Nghi ngại làm phiền nên đã ghi chép lại định bụng để dành đến khi khai giảng thì hỏi một lượt.
-còn tiếp-