Chương 13.2: Cảm giác

Hai người nối tiếp nhau xuống lầu. Khi bước vào phòng khách, dì Lưu đang bận rộn nghe thấy động tĩnh thì quay người lại. Dù sao cũng là người từng trải, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra không khí giữa hai người khác hẳn lần trước. Bà cười chào họ, rồi tiếp tục công việc của mình.

Trên bàn ăn bày hai ly nước ép bưởi tươi và hai phần sandwich.

Mạnh Đình Lễ ra hiệu cho Giản Nghi ngồi xuống: "Ăn tạm lót dạ đi."

Ăn xong sandwich, Giản Nghi thấy ly nước ép bưởi của Mạnh Đình Lễ vẫn còn nguyên, hơi tò mò: "Anh không thích uống à?"

"Ngọt quá." Vừa nói, Mạnh Đình Lễ ngẩng đầu thấy ly của cô đã cạn, cười nhạt đưa ly của mình qua: "Dì Lưu đoán đúng sở thích của em rồi."

Giản Nghi không thấy rất ngọt, chỉ có thể nói cô và Mạnh Đình Lễ có khẩu vị khác nhau.

Khi dì Lưu ra dọn dẹp đĩa, thấy cả hai ly đều đã hết, có vẻ hơi ngạc nhiên: "Tiểu Mạnh tiên sinh, ly này cũng uống hết rồi sao?"

Ngày thường, dì Lưu thường ép nước trái cây tươi cho Mạnh Đình Lễ nhưng hầu hết thời gian anh chỉ uống một hai ngụm cho có lệ, có vài lần thậm chí không uống ngụm nào. Hôm nay ly đã cạn, dì Lưu đương nhiên ngạc nhiên.

Mạnh Đình Lễ cười khẽ không dễ nhận thấy, ánh mắt dừng lại trên Giản Nghi: "Cô ấy giúp tôi uống đấy."

Dì Lưu chợt hiểu ra, rồi nhìn Giản Nghi tự nhiên nói tiếp: "Nếu cô Giản thích, lần sau cô đến tôi lại ép cho cô. À, cô có thích quả việt quất không? Tốt cho da lắm."

Lời này nói quá đỗi tự nhiên, Giản Nghi suýt chút nữa đã thuận miệng đáp lời, may mà lúc này đã tỉnh ngủ, phản ứng cũng khá nhanh, cô cười và lắc đầu: "Không cần đâu ạ."

Dì Lưu cười rồi không nói gì nữa, bưng đĩa quay về bếp.

Mạnh Đình Lễ lại tiếp lời: "Sao lại không cần, tôi thấy em khá thích mà?"

Giản Nghi vừa định trả lời, điện thoại bỗng nhiên rung lên, số gọi đến hiển thị là Nam Thành, nhưng không lưu tên, là số lạ. Cô không hiểu sao trong lòng thịch một cái, đứng dậy đi ra xa một chút, cô nghe máy: "Ai vậy?"

[Xin chào, đây là bệnh viện Nhân dân số Một Nam Thành…]

Điện thoại vừa cúp, một lực nhẹ truyền đến vai phải, xoay cô lại.

"Sao vậy?" Mạnh Đình Lễ nhìn tấm lưng đang cứng đờ của cô, lập tức nhận ra điều bất thường.

"Là bà ngoại tôi, hình như bà xảy ra chuyện rồi." Giản Nghi hoảng loạn, vô thức siết chặt điện thoại. Bác sĩ trong điện thoại nói không chi tiết, chỉ bảo cô nhanh chóng quay về.

Mạnh Đình Lễ nhìn thấy sự hoảng loạn của cô, trước hết trấn an cô: "Khoan đã, đừng vội, trong nhà còn ai khác không?"

Giản Nghi lúc này mới nhớ ra còn hai người cậu lập tức gọi điện cho họ, nhưng không hiểu sao, điện thoại cả hai đều ở trạng thái tắt máy.

Liên hệ không được, Giản Nghi càng gấp. Không do dự nữa, cô cầm lấy túi xách trên ghế sofa và định đi, nhưng vừa quay người, cổ tay đã bị Mạnh Đình Lễ túm lại.

"Anh làm gì vậy?" Cô gấp gáp, giọng điệu không khỏi có chút gắt gỏng.

Mạnh Đình Lễ không để tâm, chỉ giải thích: "Ở đây không bắt được taxi, tôi đưa em đi."

Suốt đường đến sân bay, không ai nói lời nào. Giản Nghi chạy vội đi xếp hàng mua vé. Đến lượt cô, tay cô vẫn còn run rẩy. Quét mã thanh toán, nhưng màn hình liên tục báo thanh toán thất bại. Cô nhìn số dư mới phát hiện, tiền của mình không đủ.

Ngay lúc then chốt này mà…

Giản Nghi nhìn số dư chỉ còn vài trăm tệ, cảm giác bất lực dâng trào. Cô mơ hồ nhìn người phía sau đang thúc giục mình, đành từ từ nhường chỗ. Cô lẽ ra không nên đến Đại học Bắc Kinh học. Cách xa hàng ngàn dặm không nói, giờ ngay cả vé về cũng không mua nổi. Việc học này dường như vô nghĩa.

Mạnh Đình Lễ đang gọi điện thoại bên cạnh, là trợ lý gọi đến nhắc lịch trình buổi chiều của anh. Đáng lẽ giờ này anh đã ở công ty rồi, nhưng vì Giản Nghi, anh cứ chần chừ chưa đi.

Trong lúc dặn dò trợ lý, anh ngẩng đầu thấy Giản Nghi rời khỏi hàng mua vé, trong tay không có vé máy bay.

"Tạm vậy đi." Cúp điện thoại, Mạnh Đình Lễ đi đến bên cạnh cô, thấy vành mắt cô đỏ hoe:

"Sao vậy?"

Cô ngước mắt lên, giọng nói vô cùng bất lực: "Anh có thể cho tôi vay một ít tiền không?"

Mạnh Đình Lễ không trả lời, trực tiếp lấy giấy tờ tùy thân trong tay cô, đi về phía quầy dịch vụ bán vé.

Rất nhanh, vé máy bay được đưa đến tay cô, kèm theo là một chai nước.

"Cảm ơn." Giản Nghi nhận lấy, không rõ là tâm trạng gì, tóm lại là vô cùng khó chịu.

Thấy cô cầm nước mà không uống, Mạnh Đình Lễ lấy lại, vặn nắp chai đưa cho cô: "Uống chút đi cho đỡ căng thẳng, còn một lúc nữa mới đến giờ kiểm tra an ninh."

Giản Nghi "Ừm" một tiếng, lại nhận lấy, phát hiện trong tay kia của anh còn kẹp một tấm vé máy bay nữa. Mắt cô lộ vẻ nghi hoặc, ngước nhìn anh: "Anh…?"

Mạnh Đình Lễ hiếm thấy nghiêm túc: "Bộ dạng em như vậy, tôi có thể yên tâm để em về một mình sao?"

Anh không rõ tình hình gia đình cô nhưng theo trực giác, một mình cô khó có thể xoay xở được.

Giản Nghi không lên tiếng, nhìn chai nước khoáng đã được vặn nắp, uống một ngụm nhỏ, rồi khẽ nói một câu: "Anh không cần phải như vậy."

Nghe ra ẩn ý trong lời cô, Mạnh Đình Lễ nhìn cô: "Tôi như thế nào?"

Giản Nghi vặn nắp chai lại, ánh mắt đặt trên đường xoắn ốc của nắp, giọng nói vẫn rất nhỏ: "Tôi biết anh rất bận, không cần phải đi cùng tôi làm lỡ dở thời gian."

Với thái độ đột nhiên lạnh nhạt của cô, Mạnh Đình Lễ cũng không so đo với cô, chỉ coi là cô quá lo lắng: "Không làm lỡ dở đâu. Đưa em đến bệnh viện tôi sẽ đi ngay."

Giản Nghi nhìn anh, không nói thêm lời nào. Cô thật sự không còn tâm trí nào khác.

Năm giờ chiều, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh xuống sân bay Nam Thành. Lên taxi, Giản Nghi thúc giục tài xế chạy thẳng đến bệnh viện. Đến nơi, xe còn chưa dừng hẳn, cô đã nhảy xuống.

Tài xế giật mình, Mạnh Đình Lễ cũng không kịp kéo cô lại.

Trước quầy y tá, Giản Nghi liên tục xác nhận thông tin với y tá, cuối cùng cũng tìm thấy bà ngoại trong phòng cấp cứu.

Bác sĩ phòng cấp cứu nói với cô, bà ngoại bị tái phát vết thương ở chân, không may bị ngã cầu thang. May mắn là nhân viên vệ sinh khu phố đã đưa bà đến bệnh viện kịp thời, không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vết thương ở chân tái phát nặng. Nếu không phẫu thuật điều trị, không chỉ chịu đựng đau đớn hành hạ, mà về sau có thể phải cắt cụt chi.

Giản Nghi vừa nghe đến hai từ "cắt cụt chi", tim cô không ngừng run rẩy: "Vậy chi phí phẫu thuật khoảng bao nhiêu?"

Bác sĩ nói với cô: "Ước tính khoảng tám mươi đến một trăm nghìn tệ."

Đợi bác sĩ đi khỏi, bà ngoại đang nằm trên giường đẩy cũng tỉnh lại. Vì không có người giúp làm thủ tục, cả buổi sáng bà chỉ có thể nằm trên hành lang. Gặp Giản Nghi, bà ngẩn ra một lúc, sau đó cố gắng chống người ngồi dậy.

"Bà cứ nằm yên đi ạ, bác sĩ dặn rồi, bà không được cử động linh tinh." Giản Nghi đỡ bà ngoại nằm lại, thấy trên trán bà có một vết trầy xước rất lớn, trong lòng rất khó chịu: "Không phải nói chân không sao sao? Sao đột nhiên lại nghiêm trọng như vậy? Còn nữa, cậu cả cậu hai đâu? Sao không ai đến hết vậy?"

Giản Nghi hỏi dồn dập nhiều câu hỏi, nhưng bà ngoại lại không trả lời được câu nào. Bà đưa tay sờ má phải cô, ngược lại quan tâm đến cô: "Sao cháu cũng bị thương rồi?"

"Cháu bị thương nhỏ thôi, hai hôm nữa là khỏi." Giản Nghi lướt qua chuyện của mình, kéo chủ đề trở lại: "Bà nói thật với cháu đi, hai năm cháu ở Bắc Kinh, cậu cả và cậu hai có đối xử không tốt với bà không?"

Bà ngoại không nghĩ ngợi gì lắc đầu: "Chúng nó đối xử với bà rất tốt. Nhưng cháu cũng biết, chúng nó bận công việc, không thể nào lúc nào cũng ở bên bà được."

Giản Nghi đâu tin: "Đến nông nỗi này rồi bà còn tìm lý do bao che cho họ à?"

Sau khi ba mẹ qua đời, Giản Nghi sống luân phiên với bà ngoại ở nhà cậu cả và cậu hai.

Lâu dần, khó tránh khỏi những lời ra tiếng vào. Cô hiểu rõ mình không được chào đón, nên sau khi vào Đại học Bắc Kinh, cô đều xin ở lại ký túc xá vào kỳ nghỉ đông hè để tránh về làm họ khó chịu, trút giận lên bà ngoại.

Nhưng cô không hề ngờ rằng, bà ngoại xảy ra chuyện, cả hai nhà lại không một ai đến.

Họ có thể coi cô là người ngoài, nhưng bà ngoại dù sao cũng là người sinh ra và nuôi dưỡng họ. Hành động này, thật sự quá đáng.

Mạnh Đình Lễ đứng cách họ không xa, ít nhiều cũng nghe được một vài điều. Anh không có ý định tìm hiểu quá khứ của cô, chỉ đợi cô đứng dậy chuẩn bị đi làm thủ tục nhập viện thì tiến lên.

"Để tôi làm."

Giản Nghi nắm chặt bệnh án và thẻ khám bệnh của bà ngoại, do dự hai giây, cuối cùng vẫn đưa qua. Cô còn không có tiền mua vé máy bay, làm sao có tiền làm thủ tục nhập viện.

"Cảm ơn." Bây giờ cô chỉ có thể nói hai từ này.

Đêm xuống, người vốn nói sẽ đưa cô đến bệnh viện rồi đi, lúc này vẫn còn ở lại. Điện thoại trong túi áo khoác anh rung lên hết lần này đến lần khác, ngoài trợ lý, còn có của nhà cũ, của Trương Mạn Lị.

Mất tích cả buổi sáng, những người muốn tìm anh cứ nối tiếp nhau. Mạnh Đình Lễ thấy phiền, dứt khoát tắt máy.

Giản Nghi đợi bà ngoại ngủ say mới nhớ ra Mạnh Đình Lễ vẫn còn ở đó, cô nhẹ nhàng rời khỏi phòng bệnh đi về phía anh.

Hành lang rất yên tĩnh, chỉ có giọng nói của cô.

Môi cô mấp máy, mặc dù là cô phát ra âm thanh, nhưng lời nói lại không giống là do cô nói: "Mạnh Đình Lễ, nếu tôi ở bên anh, anh có thể cho tôi tiền không?"

-còn tiếp-