Chương 12.2: Bị thương

Chủ đề không kéo dài bao lâu, Mạnh Đình Lễ nhận một cuộc điện thoại, nói chuyện công việc. Giản Nghi cố ý không nghe, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh vật lùi nhanh về phía sau, cho đến khi người bên cạnh cúp điện thoại.

Khi cô định mở lời lần nữa, Mạnh Đình Lễ mệt mỏi nhắm mắt lại. Cô không lên tiếng quấy rầy nữa, mãi đến khi bước vào chỗ ở của anh, nhìn ánh đèn bật sáng theo, cô mới muộn màng hỏi một câu.

"Dì giúp việc nhà anh đâu rồi?"

Mạnh Đình Lễ nhướng mày, ánh mắt nhìn cô có vẻ trêu chọc: "Câu hỏi hay đấy, em nghĩ sao?"

Nhận ra dì giúp việc không có ở nhà, Giản Nghi có chút không thoải mái. Nhưng khi thấy Mạnh Đình Lễ tháo cà vạt, dựa vào ghế sofa xoa thái dương, sự không thoải mái này lập tức biến mất. Vừa nãy trên xe, cô đã thấy Mạnh Đình Lễ rất mệt mỏi.

Đây không phải là lần đầu tiên. Liên tưởng đến lần trước anh bận đến mức không có thời gian ăn cơm, Giản Nghi không suy nghĩ nhiều, đi đến bên cạnh anh hỏi: "Anh ăn tối chưa?"

Mạnh Đình Lễ đã ăn trên máy bay, tuy không nhiều nhưng không đến mức đói. Chỉ là thấy ánh mắt cô có hai phần quan tâm, anh theo bản năng lắc đầu: "Chưa."

"Món mì được không?" Vừa nói, Giản Nghi vừa đi về phía bếp mở: "Tôi xem trong tủ lạnh anh có gì đã."

Mạnh Đình Lễ nhìn bóng lưng cô thì ngây ra. Từ lúc có ký ức, đồ ăn thức uống đều do dì giúp việc trong nhà chuẩn bị. Bất ngờ có người muốn làm đồ ăn cho anh, không biết là cảm giác gì, chỉ thấy cảm xúc dâng lên trong lòng có chút xa lạ.

Anh đứng dậy đi theo cô đến quầy bar đảo, hỏi: "Em biết nấu không?"

Giản Nghi thấy anh đi theo, cười hỏi ngược lại: "Sao vậy, sợ tôi làm nổ bếp nhà anh à?"

Mạnh Đình Lễ nhìn vết thương trên má phải cô: "Nổ thì là chuyện nhỏ, đừng làm mình bị thương nữa."

Giản Nghi nhìn ánh mắt không mấy tin tưởng của anh, cười mà không giải thích, kéo cửa tủ lạnh ra. Bên trong có khá nhiều nguyên liệu, đều rất tươi mới, nhìn là biết dì giúp việc thường xuyên chuẩn bị.

Cô nghiêng đầu hỏi ý kiến anh: "Vậy tôi làm bừa nhé?"

Mạnh Đình Lễ gật đầu, tay phải khẽ nâng lên, ý bảo cô cứ tự nhiên phát huy.

Chọn vài loại rau từ tủ lạnh, rửa sạch trong bồn. Giản Nghi không ngừng tay làm việc, trong lúc đó liếc nhìn Mạnh thiếu gia đang "giám sát" bên cạnh: "Đề nghị anh đi tắm rửa thư giãn trước đi, tắm xong là có thể ăn được rồi."

"Không sao." Mạnh Đình Lễ đứng bên cạnh hoàn toàn không có ý định rời đi. Khi thấy cô thái rau rất thuần thục, anh mới ngạc nhiên hỏi: "Em thường xuyên làm à?"

"Ừm, trước khi đến Đại học Bắc Bắc Kinhthường xuyên làm." Giản Nghi cho rau đã thái vào nồi chần qua nước sôi, sau đó vớt ra để riêng: "Bà ngoại tôi chân không được tốt, không thể đứng lâu nên thường là tôi nấu cơm."

Tại sao chỉ nhắc đến bà ngoại, Mạnh Đình Lễ rất biết chừng mực không hỏi thêm, chỉ thuận theo lời cô: "Nghe có vẻ em và bà ngoại rất tình cảm."

"Đương nhiên rồi." Giản Nghi cười mà không giải thích nhiều. Cô làm rất nhanh, chẳng mấy chốc bát mì đã được đặt trước mặt Mạnh Đình Lễ: "Ăn thử đi, dì giúp việc không có ở đây, dù không hợp khẩu vị anh cũng đành ăn tạm thôi."

Mạnh Đình Lễ cười nhạt, không tiếc lời khen: "Trông rất ngon, chắc chắn hương vị sẽ không tệ."

Giản Nghi cũng mỉm cười theo anh, kéo ghế ngồi đối diện anh, sau đó chống cằm nói cho anh một sự thật: "Thật ra, ngoài bà ngoại ra chưa có ai được nếm thử tài nấu nướng của tôi nên hương vị thế nào thì thực sự khó nói."

Mạnh Đình Lễ nhướng mày, tâm trạng không bị ảnh hưởng chút nào: "Nghe có vẻ đó là vinh dự cho tôi."

Một bát mì, Mạnh Đình Lễ ăn rất nhanh. Anh cũng không phân biệt được là do thực sự đói hay vì lý do nào khác, chỉ sau khi ăn xong mới nhìn Giản Nghi.

"Tôi nghĩ, tôi đã chứng minh bằng hành động rằng tài nấu nướng của em rất tốt."

Nụ cười của Giản Nghi sâu hơn: "Vâng, cảm ơn Mạnh tổng đã chiếu cố."

Tiếng "Mạnh tổng" này mang theo nụ cười ngọt ngào chưa từng có. Mạnh Đình Lễ lần đầu tiên nghe thấy giọng điệu này từ miệng cô, anh cảm thấy khát nước một cách khó hiểu. Anh cúi mắt, không lộ vẻ gì, cầm cốc nước lọc bên cạnh lên uống gần hết nửa cốc.

Giản Nghi đặt bát đũa vào bồn rửa chén. Khi cô định dọn dẹp, một lực nhẹ đặt lên vai, kéo cô ra khỏi bếp.

"Cứ để đó đi, sáng mai dì Lưu sẽ đến dọn." Vừa nói, Mạnh Đình Lễ khẽ hất cằm về phía tầng hai, ra hiệu cho cô: "Chỗ cũ, nghỉ ngơi sớm đi."

Giản Nghi gật đầu, nhưng nghe ý anh, dường như anh chưa có ý định nghỉ ngơi. Cô theo bản năng hỏi: "Thế còn anh?"

"Tôi còn một số việc chưa xử lý." Vừa nói, anh cười như không cười nhìn cô: "Sao, muốn ở lại với tôi à?"

"Anh cứ bận việc đi." Giản Nghi không chút do dự quay người lên lầu hai.

Phía sau truyền đến tiếng cười khe khẽ.

Trong phòng khách tầng hai, Giản Nghi mở cửa phòng, đồ đạc bên trong không thay đổi, giống hệt lần trước cô đến. Nhưng đến khi bước vào phòng tắm tích hợp, cô mới phát hiện những đồ dùng cá nhân dùng một lần trước đây đặt trên bồn rửa mặt đã không còn, cũng không được bổ sung cái mới. Điều này có nghĩa là những thứ lần trước đều là đồ tạm thời chuẩn bị.

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Ở đây chỉ có cô và Mạnh Đình Lễ. Cô mở cửa phòng, nghi hoặc nhìn người đứng ở cửa: "Còn chuyện gì sao?"

"Đồ mới, mặc tạm đi." Mạnh Đình Lễ đến để đưa quần áo. Rõ ràng chiếc áo phông trắng tinh trên tay anh là đồ nam, là cỡ của anh.

Giản Nghi sững lại, không biết có nên nhận hay không.

Mạnh Đình Lễ còn phải xử lý công việc, không có thời gian lãng phí với cô. Anh nhướng mày: "Không thích à? Vậy chỉ còn cách em tự vào phòng tôi chọn thôi."

Nghe vậy, Giản Nghi lập tức đưa tay nhận lấy quần áo: "Không cần, cái này tốt rồi."

Đóng cửa phòng lại, Giản Nghi nhìn chiếc áo trong tay, dường như có chút phân vân, nhưng cuối cùng cô vẫn mang quần áo vào phòng tắm.

Sau khi tắm xong đã quá mười hai giờ. Trên điện thoại có tin nhắn Chu Uyển gửi đến từ một giờ trước, hỏi cô và Liêu Giai Kỳ đã giải quyết xong chưa. Giản Nghi ở bên Mạnh Đình Lễ suốt, không để ý đến điện thoại, thấy tin nhắn thì lập tức trả lời.

Chu Uyển không trả lời lại, chắc là đã ngủ.

Nửa đêm hai giờ, Giản Nghi khát nước dữ dội. Trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, cô xuống lầu lấy nước uống, phát hiện ánh đèn lờ mờ vẫn xuyên qua khe cửa thư phòng.

Cô ngạc nhiên, nhẹ nhàng đẩy cửa ra: "Mạnh Đình Lễ."

Người trong thư phòng nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn cô. Cô đang mặc áo của anh, bờ vai mỏng manh không thể che hết, chiếc áo lỏng lẻo trễ xuống vai, như sắp tuột.

"Sao anh chưa ngủ?" Giọng điệu buồn ngủ mềm mại hơn nhiều so với ngày thường.

Mạnh Đình Lễ không trả lời, đứng dậy đi về phía cô. Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên má phải cô, vén vài sợi tóc dính trên đó ra sau tai cô. Lúc này anh mới mở lời, giọng nói sau thời gian dài làm việc mang theo chút khàn khàn: "Em còn nhớ lời tôi nói không?"

Giản Nghi nửa tỉnh nửa mê, ngơ ngác nhìn anh: "Lời gì?"

Ngón tay Mạnh Đình Lễ không rời khỏi má cô, chỉ né tránh vết thương, từ từ xoa bóp: "Những lý thuyết của em đấy, không định nói với tôi sao?"

-còn tiếp-