Bộ vest thẳng thớm, dáng người cao lớn nổi bật
–
Một tuần sau.
Giản Nghi ngồi tự học trong thư viện, ở vị trí sát cửa sổ cô có thể nhìn thẳng ra cảnh tượng trước cổng lớn thư viện. Trên hàng chục bậc thang, bảy tám vị lãnh đạo cấp trung của trường đều mặc đồng phục áo khoác hành chính, chỉ riêng người đứng chính giữa, bộ vest thẳng thớm, dáng người cao lớn nổi bật giữa họ là thu hút sự chú ý nhất.
Đã nhìn thấy vẻ ngoài lơ đễnh của anh quá nhiều, đây là lần đầu tiên cô thấy anh điềm tĩnh như vậy, như thể đã trở thành một người khác. Giản Nghi không khỏi nhìn thêm hai lần.
Không biết có phải vì ánh mắt cô dừng lại quá lâu hay không, người trên bậc thang bỗng nhiên nhìn về phía cô. Cô vô thức rụt người vào trong nhưng rồi nhận ra mình đang ở tầng ba, anh ấy không thể nhìn thấ được.
Màn hình điện thoại bên cạnh sáng lên, là tin nhắn từ Chu Uyển, nói rằng tối nay cô ấy có việc nên không thể ăn tối cùng cô được. Cô nhắn lại "không sao", rồi ngón tay lướt chậm xuống.
Hộp thoại với Mạnh Đình Lễ đã bị các tin nhắn khác đẩy xuống cuối cùng, trên đó vẫn hiện thông báo của hệ thống.
Nếu không phải hôm nay gặp anh, cô gần như đã quên mất chuyện này. Chắc hẳn anh cũng vậy, chỉ cần hứng thú đó nhạt đi, mọi thứ sẽ trở về điểm ban đầu.
Ở phía bên kia, Mạnh Đình Lễ thu lại ánh mắt, nói chuyện với các vị lãnh đạo nhà trường.
Thư viện Đại học Bắc Kinh đã được xây dựng vài năm, nay xin mở rộng, anh nhận được tin, đại diện Kinh Thịnh quyên góp tài trợ. Nhà trường rất coi trọng, đặc biệt cử người ra tiếp đón, cùng anh tham quan.
Đoàn người vừa trò chuyện vừa đi, đến tầng ba của thư viện. Vì môi trường đặc biệt, chỉ có Tổng thư ký Quỹ Giáo dục Đại học Bắc Kinh và Mạnh Đình Lễ lên tiếng. Cả hai cũng cố ý hạ giọng nói chuyện để tránh làm ảnh hưởng đến các sinh viên ở đây.
Đi ngang qua phòng tự học nửa mở, Mạnh Đình Lễ dừng bước. Tuy chỉ là liếc nhìn qua phòng tự học rộng lớn nhưng anh lại nhìn thấy bóng dáng đang ngồi cạnh cửa sổ ngay.
Cô cúi đầu đọc sách rất chăm chú, sợi tóc từ thái dương nhẹ nhàng bay xuống, hơi cong cong. Có lẽ là không chắn tầm nhìn, cô hoàn toàn không hay biết.
Học hành chăm chỉ đấy, Mạnh Đình Lễ khẽ nhếch môi nhưng khi nghĩ đến WeChat không có bất kỳ động tĩnh nào suốt mấy ngày nay, khóe môi anh lại từ từ hạ xuống.
Tổng thư ký nhìn theo ánh mắt của anh vào trong, nhưng không thấy gì bất thường, bên trong toàn là sinh viên đang cắm đầu học, không có gì khác lạ.
"Mạnh tổng có muốn vào xem không?"
"Không cần." Mạnh Đình Lễ thu lại ánh mắt, vẻ mặt bình thường quay sang Tổng thư ký: "Lát nữa tôi còn có việc, hôm nay đến đây thôi, làm phiền mọi người rồi."
"Mạnh tổng quá khách sáo rồi, chúng tôi nên cảm ơn anh mới phải." Tổng thư ký dẫn đoàn người cùng Mạnh Đình Lễ ra khỏi thư viện định tiễn anh ra tận cổng trường thì bị Mạnh Đình Lễ từ chối.
Đợi đoàn người Tổng thư ký đi xa, Mạnh Đình Lễ vẫn đứng trước thư viện cho đến khi tài xế phía sau hỏi: "Mạnh tổng, hay chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi đi ạ?"
Tổng thư ký không rõ, nhưng tài xế thì biết. Kể từ khi ông Mạnh ra tối hậu thư, những việc đè nặng lên Mạnh Đình Lễ bỗng chốc tăng lên, tuần này anh bận rộn không ngừng nghỉ, việc đến Đại học Bắc Kinh chỉ là là tranh thủ lúc rảnh rỗi. Bây giờ cô sinh viên kia đang ở trong thư viện, gặp mặt, nói vài câu, thực ra cũng không mất quá nhiều thời gian.
Mạnh Đình Lễ không lên tiếng, chỉ giơ cổ tay lên xem giờ. Đến Đại học Bắc Kinh là vì việc chính, không nghĩ sẽ gặp được cô. Im lặng vài giây, anh nói: "Đi thôi."
"Đi luôn ạ?" Tài xế cảm thấy có chút tiếc nuối, lỡ mất hôm nay, sau này muốn dành thời gian ra sẽ khó hơn: "Hay là xem thêm chút nữa? Dù sao cũng đã đến rồi."
Mạnh Đình Lễ liếc nhìn anh ta, dường như chê anh ta lắm lời, tài xế hiểu ý, không nói gì thêm.
Vừa đến cổng trường, điện thoại từ nhà cũ gọi đến.
Mạnh Đình Lễ đại khái đoán được ông cụ gọi vì chuyện gì, nhấc máy và nói trước: "Đã nói là ba tháng, còn việc tôi làm như thế nào, ông không cần nhúng tay vào."
Lạ lùng thay, ông cụ không hề mắng anh, chỉ nhắc nhở: "Đã bỏ tiền ra, thì phải giữ thể diện cho bản thân, đạo lý "một công đôi việc" không cần tôi phải dạy cháu chứ?"
Mạnh Đình Lễ có chút ngạc nhiên, nhưng giọng điệu vẫn bình thường: "Ông yên tâm, tôi biết rõ trong lòng."
Tài xế lái xe đến. Ở vị trí ban đầu xe của họ đậu, một chiếc Audi đen từ từ dừng lại, một nam một nữ bước xuống xe, đang đi về phía cổng trường.
Mạnh Đình Lễ cúi người lên xe, bên cạnh ghế có một xấp tài liệu, anh mở một tập trong đó ra, cúi đầu bắt đầu xem xét kỹ lưỡng.
Tài xế vừa khởi động xe chậm rãi, bỗng dưng "kìa" một tiếng, rồi lại đạp phanh: "Mạnh tổng."
Mạnh Đình Lễ không ngước lên, tiếp tục lật tài liệu trong tay: "Có việc thì nói."
"Anh nhìn ra ngoài đi."
Đặt tập tài liệu lên chân đang bắt chéo, Mạnh Đình Lễ nhìn qua cửa sổ xe ra ngoài, chưa đầy nửa phút, anh nhíu mày lại.
Giản Nghi nhận được điện thoại của Trang Minh Hạo trong thư viện, vốn định cúp máy, nhưng giây tiếp theo, điện thoại lại được Đường Tuệ Yên nhận lấy: "Tiểu Nghi, lâu rồi chúng ta không gặp, lần trước dì về, bà ngoại cứ hỏi thăm tình hình con, dì chẳng biết trả lời thế nào."
Quả nhiên là người từng trải, Đường Tuệ Yên biết cách cư xử hơn Trang Minh Hạo nhiều, chỉ vài câu đã buộc Giản Nghi phải xuất hiện.
"Dì Đường đợi cháu một lát, cháu đến ngay." Giản Nghi không muốn gặp Trang Minh Hạo, nhưng bà ngoại còn nợ Đường Tuệ Yên ân tình, cô đành phải gặp.
Ở cổng trường, Đường Tuệ Yên nắm lấy tay Giản Nghi, không hề nhắc đến chuyện giữa cô và Trang Minh Hạo, chỉ nói: "Dì đã đặt nhà hàng rồi, lát nữa cùng đi ăn cơm nhé?"
Giản Ngh muốn từ chối, nhưng lại nhớ lời bà ngoại dặn, không tiện từ chối quá thẳng thừng, nên chỉ có thể lấy lý do tối còn có việc.
Đường Tuệ Yên cười hiền hậu, nhưng lực kéo tay cô lại không nhỏ: "Dù việc gì quan trọng đến mấy, cơm tối vẫn phải ăn chứ. Ăn xong dì sẽ đưa con về, con thấy được không?"
Mấy lần Giản Nghi đều không từ chối được, đang lúc không biết làm sao thì bỗng có tiếng người từ phía sau vọng đến.
"Sao giờ này mới ra? Đợi em nửa ngày rồi đấy."
Ba ánh mắt đồng loạt nhìn sang, đều kinh ngạc, nhưng xét kỹ thì mỗi người một vẻ.
Trong số đó, phản ứng mạnh nhất là Trang Minh Hạo, ánh mắt anh ta đảo qua lại giữa Mạnh Đình Lễ và Giản Nghi, vừa không thể tin được, vừa khó hiểu, cuối cùng tất cả đều chuyển thành tức giận. Chỉ có Đường Tuệ Yên phản ứng cực nhanh, giữ anh ta lại.
"Thì ra là Mạnh tổng, anh và Giản Nghi quen nhau à?"
Giản Nghi tưởng anh đã đi rồi, sự xuất hiện bất ngờ khiến cô ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại: "Không... không quen lắm."
"Quen."
Hai người gần như đồng thời lên tiếng.
-còn tiếp-