Chương 4.2: Cứu nguy

“Vị này là Mạnh tổng của Kinh Thịnh.” Có lẽ sợ cô chưa từng gặp người như vậy, Thường Húc Khang còn đặc biệt nhấn mạnh: "Cô không cần lo lắng, chỉ cần giới thiệu đơn giản với Mạnh tổng là được.”

Những người khác không biết họ quen nhau, Giản Nghi cũng không muốn họ biết, cô nghiêm chỉnh gật đầu: “Mạnh tổng, chào ngài.”

Mạnh Đình Lễ cúi mắt nhìn cô, thấy cô chào hỏi xong là dời ánh mắt đi, rõ ràng là giả vờ không quen. Nhớ lại chuyện cô bỏ đi không lời từ biệt, trong mắt anh nổi lên hai phần tối, nhưng cuối cùng cũng không vạch trần cô, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, thái độ không khác gì đối với những người khác.

Giản Nghi lại thở phào nhẹ nhõm, sau đó tự nhiên giải thích cho mọi người về bức thư trục trên tường: “Đây là Kim Văn, còn gọi là Chung Đỉnh Văn, có lẽ được dập từ một đồ đồng xanh nào đó…”

Cô nói rất nghiêm túc, nhưng Mạnh Đình Lễ ở bên cạnh lại không nghe kỹ lắm, ánh mắt anh đặt trên người cô, không hề nhìn lên tường một lần nào.

Mạnh Đình Lễ thực ra đã đến từ sớm nhưng lúc sắp xuống xe thì nhận được một cuộc điện thoại nên đã ngồi thêm một lúc trong xe. Vì vậy, khi Giản Nghi vội vã từ taxi bước xuống, anh nhìn thấy rất rõ ràng. Hóa ra, cô đến để cứu nguy.

Về ánh mắt của anh, Giản Nghi không phải không nhận ra, nhưng chuyện này liên quan đến chén cơm của Doãn Thi Văn, cô không dám mất tập trung, cô cố gắng nói hết những gì mình biết, cuối cùng, thấy Doãn Thi Văn lén lút giơ ngón cái với mình, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó tự giác lùi lại hai bước, để những người khác tham quan.

Nhiệm vụ hoàn thành, cô cố ý đi sau cùng, muốn nhân lúc họ không chú ý mà rời đi, nhưng khi khoảng cách giữa cô và mọi người ngày càng xa, Mạnh Đình Lễ phía trước dường như nhận ra, quay đầu nhìn cô một cái.

Tuy chỉ một giây rồi thu lại, nhưng Giản Nghi lại không thể đi được nữa, vì Thường Húc Khang cũng chú ý đến cô, còn vẫy tay gọi cô đi theo.

Phòng trưng bày không lớn lắm, nhưng vừa đi vừa dừng lại cũng mất hơn một tiếng để tham quan. Đến khi Giản Nghi bụng đói meo mới kết thúc, cô đã bị hạ đường huyết.

Doãn Thi Văn còn phải làm việc, không thể đi ăn cùng cô, sau khi cảm ơn rối rít, cô ấy lại chuyển cho Giản Nghi một phong bao lì xì lớn qua WeChat.

Giản Nghi không tiện nhận, dù sao trước đây Doãn Thi Văn cũng đã giới thiệu cho cô không

ít việc làm thêm nên cô lại hoàn trả phong bao lì xì.

Vừa bước ra khỏi phòng trưng bày, cô đã nhận được tin nhắn thoại dài sáu mươi giây của Doãn Thi Văn, ngay sau đó phong bao lì xì lại được chuyển đến.

Trong lúc bất lực, bên tai cô chợt vang lên tiếng còi xe. Cô ngẩng đầu nhìn, chiếc Cullinan màu đen giống như đêm hôm đó, dừng lại trước mặt cô. Điều khác biệt duy nhất là lần này Mạnh Đình Lễ không lái xe, mà ngồi ở ghế sau.

Không chắc anh muốn làm gì, Giản Nghi đứng yên không nhúc nhích cũng không lên tiếng, cho đến khi anh cất lời một cách lạnh nhạt.

“Em còn nợ tôi một ân huệ, nhớ không?”

Tất nhiên là nhớ, thấy anh chủ động nhắc đến, nghĩ rằng giải quyết mọi chuyện cho xong cũng tốt, Giản Nghi gật đầu: “Anh cần tôi làm gì?”

“Lên xe nói.”

Giản Nghi không ngờ, chỉ cách vài ngày, cô lạ ngồi trên chiếc xe nàyi một lần nữa, cô liếc nhìn Mạnh Đình Lễ bên cạnh thấy vẻ mặt anh bình thường thì không nghĩ nhiều nữa.

Tài xế ở ghế lái hỏi Mạnh Đình Lễ: “Mạnh tổng, có đi Đại học Bắc Kinh trước không ạ?”

“Đi ăn trước.” Nói rồi, anh đọc địa chỉ một nhà hàng.

Tài xế ngạc nhiên nhưng không nói nhiều.

Đến nhà hàng, Mạnh Đình Lễ rất tự nhiên hỏi Giản Nghi có kiêng cữ gì không, sau khi có câu trả lời, anh gọi hai phần ăn.

Đã qua giờ ăn, nhà hàng vắng khách nên có vẻ rất yên tĩnh. Nếu tiếp tục im lặng, không khí sẽ trở nên ngượng nghịu.

Giản Nghi không muốn cứ ngồi không như vậy, cô tùy tiện tìm một chủ đề: “Không biết Mạnh tổng cần tôi làm gì?”

Mạnh Đình Lễ không hề vội vàng: “Ăn cơm trước, ăn xong rồi nói.”

Không còn cách nào khác, Giản Nghi chỉ có thể im lặng lần nữa. May mắn là nhà hàng ít người, món ăn được dọn ra rất nhanh.

Gần ăn xong, cô phát hiện người đối diện hầu như không động đến thức ăn, không giống như người đã đói. Cô thắc mắc nhìn anh một cái, không dám tìm hiểu sâu hơn.

Thấy cô nhìn mình, Mạnh Đình Lễ khẽ nhướng mày: “Sao? Không hợp khẩu vị à?”

“Không, cảm ơn ngài đã chiêu đãi.” Giản Nghi đặt dụng cụ ăn xuống, không bận tâm đến những chuyện không quan trọng này nữa, cô chỉ chăm chăm hỏi anh: "Bây giờ có thể nói chuyện chính chưa ạ?”

Mạnh Đình Lễ nói: “Tôi muốn chọn một món quà sinh nhật, trong phòng trưng bày đó có món nào thích hợp không?”

Giản Nghi lộ ra vẻ khó xử: “Mạnh tổng, ngài đánh giá tôi quá cao rồi. Đồ cổ, thư pháp và hội họa có quá nhiều loại, tôi không am hiểu, có lẽ không giúp được gì.”

Thực ra còn vài điều cô không biết có nên nói ra không. Trước đây Doãn Thi Văn có nhắc đến ông chủ Thường này với cô, ông ta là nhà đầu tư bất động sản, phòng trưng bày này là do người khác thế nợ cho ông ta, ông ta không có hứng thú lắm, là người ngoại đạo điển hình. Bây giờ ông ta gấp gáp mời người đến tham quan như vậy, cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Mạnh Đình Lễ nhìn ra cô đang ngập ngừng: “Có gì cứ nói thẳng.”

Giản Nghi suy nghĩ một chút, vẫn khéo léo nhắc nhở anh: “Tóm lại, vẫn nên thận trọng thì hơn, ông chủ Thường cũng chưa chắc đã rõ nguồn gốc của từng món đồ, ngài thấy sao, Mạnh tổng?”

Lời nhắc nhở này, đối với Mạnh Đình Lễ mà nói đã là khá thẳng thắn rồi. Nhờ lời nhắc nhở thiện ý của cô, sự khó chịu trong mắt anh thoáng nhạt đi vài phần, nhưng cuối cùng lại bị hai chữ “Mạnh tổng” của cô làm cho quay trở lại, cách xưng hô này, nghe thế nào cũng không thoải mái, lông mày anh vô thức nhíu lại.

“Nhất định phải nói chuyện như vậy sao?”

“Sao ạ?” Giản Nghi không hiểu.

“Không có gì.” Mạnh Đình Lễ không giải thích thêm, trực tiếp đứng dậy: "Đi thôi, đưa em về trường.”

Suốt quãng đường không ai nói gì, cho đến khi xe gần đến Đại học Bắc Kinh, Giản Nghi mới mở lời với tài xế: “Đến đây là được rồi, làm phiền dừng xe sát lề đường ạ.”

Từ đây đến cổng trường còn khá xa, tài xế nhìn Mạnh Đình Lễ qua gương chiếu hậu, thấy anh không lên tiếng bèn từ từ dừng xe sát lề.

Giản Nghi xuống xe, hơi cúi người cảm ơn người trong xe. Theo cô, mối liên hệ giữa hai người nên kết thúc tại đây.

Tuy nhiên, cô còn chưa bước được bao xa đã nghe thấy giọng Mạnh Đình Lễ truyền đến từ phía sau.

“Giản Nghi.”

Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, hoàn toàn khác với giọng điệu thờ ơ nhướng mày trước đó.

Bước chân Giản Nghi khựng lại, cô quay đầu nhìn anh ta: “Mạnh tổng còn có chuyện gì ạ?”

Cửa xe mở ra, Mạnh Đình Lễ chậm rãi bước đến trước mặt cô. Cơn gió không biết từ đâu thổi đến, cuốn theo một chiếc lá khô từ từ đáp xuống vai cô.

Anh giơ tay lên, phủi chiếc lá khỏi vai cô, rồi từ từ mở lời.

“Cô bé thù dai, định thù đến bao giờ?”

-còn tiếp-