Chương 1.1: Lần đầu gặp gỡ

Cô gái này thù dai



Bắc Kinh.

Mặc dù mùa đông lạnh giá đã qua nhưng tuyết đọng vẫn chưa tan hết. May mắn thay, trong ký túc xá, hệ thống sưởi hoạt động rất tốt.

Giản Nghi ngồi trước bàn học đọc sách, trên người chỉ mặc một chiếc áo mỏng màu nhạt, vừa cầm bút lên định ghi chép thì chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên liên tục, phát ra tiếng br br.

“Ồn quá!” Một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên từ chiếc giường phía sau: "Muốn nghe thì ra ngoài!”

Lúc này đã gần trưa nhưng Liêu Giai Kỳ đang nằm trên giường vẫn không có ý định dậy.

Cô ta là người địa phương, gia cảnh giàu có, là một tiểu thư khuê các điển hình, ngày thường hiếm khi ở ký túc xá, hôm nay không biết vì sao lại ở lại cho đến bây giờ.

Giản Nghi hiểu rõ tính cách của cô ta nên không lên tiếng, cầm điện thoại đi thẳng ra ban công, một cơn gió lạnh thổi qua cô mới nhận ra mình mặc quá ít.

Đây đã là mùa đông thứ hai cô trải qua ở Bắc Kinh nhưng dường như vẫn chưa quen với khí hậu nơi này, so với Nam Thành ấm áp, mùa đông ở đây lạnh lẽo một cách vô tình.

Kỳ nghỉ đông bận rộn với công việc làm thêm không có thời gian về nhà nên cô đành gọi điện thoại cho bà ngoại vào đêm Giao thừa. Cách xa hàng ngàn cây số, chỉ cần nghe thấy giọng bà thôi cũng đủ khiến sống mũi cô cay cay.

Cuộc gọi vẫn tiếp tục, Giản Nghi lơ đãng một lúc, không nghe rõ đầu dây bên kia đang nói gì, đành hỏi lại: "Xin lỗi, anh nói gì thế?"

"Tôi nói thứ Sáu tuần sau có một cuộc hẹn."

Đầu dây bên kia hơi thiếu kiên nhẫn, giọng điệu tăng lên hai phần: "Với lại, ăn mặc tử tế vào, trông cho ra dáng một chút."

"Biết rồi, còn..." Lời chưa nói hết, điện thoại đã bị ngắt kết nối.

Lại như thế. Giản Nghi cất điện thoại, thở dài không tiếng động.

Một luồng gió lạnh khác ập đến, cô xoa xoa cánh tay đang hơi cứng đờ, quay người lại đẩy cửa kính.

Lần đầu tiên, không đẩy được, cô thử lại, vẫn không mở được. Nhìn kỹ hơn, cô mới phát hiện ra vấn đề, cửa đã bị khóa từ bên trong.

Trong ký túc xá, Liêu Giai Kỳ vừa mới chê cô ồn ào, giờ đã biến mất. Ai khóa cửa, không cần phải nghĩ.

Thực ra, Giản Nghi và Liêu Giai Kỳ không qua lại nhiều, gia cảnh của họ cách biệt lớn, lại không học cùng chuyên ngành, hầu như không có giao tiếp gì, nhưng những chuyện tương tự không chỉ xảy ra một lần.

Cách đây không lâu, Giản Nghi quay lại ký túc xá vì quên đồ, đúng lúc bắt gặp Liêu Giai Kỳ vứt cuốn sổ ghi chép bài giảng của mình vào thùng rác.

Có lẽ vì không ngờ cô sẽ đột ngột quay lại, Liêu Giai Kỳ bị bất ngờ một chút, sau đó hờ hững nói một câu: “Lỡ tay làm ướt.”

Giản Nghi không đáp lời, ánh mắt rơi vào thùng rác, hàng chục trang ghi chép bị ngâm nước, nhìn thế nào cũng không thể là lỡ tay.

Thấy cô im lặng, Liêu Giai Kỳ không biết là vì tật giật mình hay vì lý do gì khác, càng trở nên mất kiên nhẫn: “Đã nói là không cố ý rồi, bày ra cái bộ mặt như người chết làm gì? Có mấy tờ giấy thôi mà, viết lại là được chứ gì.”

Giản Nghi không ngốc, biết Liêu Giai Kỳ cố tình gây sự, cô ngước mắt lên, ánh nhìn thẳng thắn quét qua: “Cậu có ý kiến gì về tôi thì có thể nói thẳng, không cần phải làm như thế này.”

-còn tiếp-