Quyển 1 - Chương 41: Quái vật thí nghiệm

Mặt hắn không chút cảm xúc ném những chiếc vảy vào góc. Cơ thể hắn dính đầy dịch nhầy, máu và nhớp nháp khó chịu, nhưng khi thấy cô trợn to mắt kinh ngạc gọi các nhà nghiên cứu đến kiểm tra hàng loạt cho hắn, và cuối cùng cô ở lại lau người cho hắn, hắn nằm trên mặt đất, ngước nhìn cô, cảm thấy một niềm thỏa mãn khó tả dâng trào trong l*иg ngực.

"Sao lại rụng vảy?"

Hàng mi hắn run rẩy.

Cô khó hiểu: "Chẳng lẽ lúc mình ngủ đã xảy ra chuyện gì? May mà không có gì nghiêm trọng, nếu lỡ camera giám sát quay được cảnh mình ngủ gật thì chết dở."

Khăn lông đắp lên vết thương hở của hắn.

"Anh có thấy đau không?" Cô tò mò hỏi, ngón tay suýt chạm vào vảy thì đột ngột rụt lại, khiến hắn thất vọng. Lau người cho hắn xong, cô quay người bỏ đi.

Hắn bỗng cảm thấy không đủ.

...

Cơn đau tưởng chừng đã lãng quên bỗng ập đến, hắn co ro trong góc, sợi xích sắt theo động tác của hắn không ngừng tạo ra những âm thanh chói tai. Hắn ngẩng đầu nhìn bức tường đối diện, nơi đó trống rỗng, cơ bắp căng phồng như muốn nứt toác ra.

… Cô không ở đây.

Hắn cố nén cơn đau thấu tim, lặng lẽ đếm thời gian. Đã hai ngày rồi cô không đến. Ký ức còn sót lại trong đầu mách bảo hắn rằng các nhà nghiên cứu có quyền xin nghỉ phép. Hắn ngoan ngoãn chờ đợi, nhưng cô vẫn bặt vô âm tín.

Hắn cảm thấy ý thức còn sót lại đang bị ăn mòn, cơn đói bị đè nén điên cuồng trỗi dậy. Nhưng khi bóng hình quen thuộc ấy hiện lên trong đầu, du͙© vọиɠ càng thêm sâu sắc, mãnh liệt, như cuồng phong bạo vũ tấn công trái tim hắn...

Muốn gặp cô.

Muốn gặp cô.

Muốn gặp cô.

Một cơn gió thổi qua, hắn điên cuồng giật giật mũi, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt quen thuộc, mùi hương thuộc về cô. Cô đã ở bên hắn rất lâu, lâu đến nỗi mùi hương của cô đã khắc sâu vào khứu giác hắn.

Cô rõ ràng ở ngay bên cạnh hắn, nhưng tại sao hắn không nhìn thấy cô?

Hắn mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu tích tụ bão tố, ánh mắt âm u quét qua mọi ngóc ngách có thể nhìn thấy.

Không có.

Khắp nơi đều không có bóng dáng cô.

… Mùi hương này từ đâu đến?

Hắn trở về trạng thái ban đầu, tựa như một cái xác không hồn. Hắn cởi xích sắt, rời khỏi phòng thí nghiệm giam cầm hắn, hành lang tối tăm vang vọng tiếng bước chân nặng nề, chất nhầy tí tách tí tách rơi xuống đất.

Uốn lượn thành một vệt sáng bóng.

Hắn thấy cô, trong một phòng thí nghiệm xa lạ. Cô không biến mất, cô thực sự tồn tại. Đột nhiên, hắn thở dốc, phun ra một ngụm trọc khí đè nén bấy lâu trong l*иg ngực.

Ánh mắt hắn dán chặt lên người cô, nhất cử nhất động của cô, trong mắt hắn, cô vẫn quen thuộc và quyến luyến đến vậy.

Cô…

Cô đang làm gì thế?!

Đó là một người đàn ông xa lạ, không, là một vật thí nghiệm nam, ngoan ngoãn nằm trên mặt đất, mặc cho tay cô đặt lên người, đáy mắt là một khoảng trống vô hồn.

Một cảm xúc khó tả trào dâng trong l*иg ngực hắn.

Tựa như nước biển mặn chát cuồn cuộn xông vào, lấp đầy khoang ngực, hắn cảm thấy nghẹt thở, đau đớn, muốn giãy giụa…

Ngay khi cổ họng sắp phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, hắn vội lùi về góc tối, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm cô, nhìn chằm chằm vật thí nghiệm trước mặt cô.

Khuôn mặt hắn trở nên u ám dưới ánh đèn hành lang.

Không sao.

Không sao.

Không sao.

Hắn tựa lưng vào tường, phía dưới là vũng chất nhầy đọng lại.

Trong phòng thí nghiệm có vô số công việc phức tạp, một nhà nghiên cứu đồng thời phụ trách vài phòng thí nghiệm là chuyện rất bình thường, hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, chờ đến khi cô phụ trách phòng 01, sẽ có thể gặp được cô.