Chương 9

Tô Nhứ không nghĩ ngợi gì: “Được thôi.” rồi ôm luôn bó hoa vào lòng.

Đàm Tinh Úy bắt chước bố cục bức ảnh khi nãy mà chụp cho Tô Nhứ mấy kiểu.

Khoảnh khắc tấm ảnh dừng lại, Đàm Tinh Úy bỗng thấy choáng váng nhẹ.

Nhiều năm nay, rất nhiều người từng hỏi cô: “Cậu có tấm hình nào của Bạch Nguyệt Quang không?”

Lẽ ra cô phải có. Cô từng có ảnh tốt nghiệp của Tô Nhứ, có ảnh Tô Nhứ chụp chung với Đàm Ngân Thanh, có cả ảnh nghiêng lúc Tô Nhứ đút thuốc cho cô.

Nhưng đáng tiếc là… tất cả đều bị cô xóa sạch vào ngày hôm sau khi Tô Nhứ sang Anh.

Xóa xong còn vào mục “Đã xóa gần đây” xóa thêm lần nữa.

Thế nên đến tận bây giờ, cô vẫn thấy hối hận.

Rất hối hận. Hối hận từ ngay chiều hôm ấy.

“Em chụp giỏi ghê á.” Tô Nhứ xem ảnh xong liền khen: “Gửi cho chị đi.”

Sau đó, hai người bắt đầu trao đổi ảnh qua điện thoại.

“Shuìxǐng.” Tô Nhứ đọc aloud luôn ID của Tinh Úy.

Trong lòng Đàm Tinh Úy tự cười “hê hê” hai tiếng.

Tô Nhứ, SX, Shuìxǐng ngủ dậy.

Đàm Tinh Úy đúng là thiên tài.

ID này dùng lâu tới mức gần như đã quên mất nguồn gốc, giờ bị chính chủ đọc ra, trong lòng Tinh Úy liền nổi sóng trào. Nửa là ngượng chín mặt, nửa là hối hận năm xưa đặt ID trẻ trâu quá đáng.

May mà Tô Nhứ không hỏi “có ý nghĩa gì không”. Ừ thì, “ngủ dậy” còn có thể có ý nghĩa gì khác chứ? Chẳng phải chỉ là ngủ dậy thôi sao.

Xuống cao tốc không bao lâu thì xe đến trung tâm thương mại mà Đàm Tinh Úy nhắc tới.

Hai người không nói gì nhiều, nhưng trông cứ như rất thân thiết, lại cũng như chẳng thân gì mấy. Xe dừng lại, Đàm Tinh Úy quay sang nói với Tô Nhứ: “Chào mừng chị về nước.”

Tô Nhứ mỉm cười: “Cảm ơn em, cảm ơn vì đã đến đón chị, cũng cảm ơn bó hoa.”

Đàm Tinh Úy chỉ đáp lại bằng một nụ cười, rồi xuống xe.

Cửa xe đóng sầm, cô không ngoái đầu lại, cứ thế đi thẳng vào trung tâm thương mại.

Vì thế, cô không hề biết rằng, phía sau lưng, cửa kính xe từ từ hạ xuống, Tô Nhứ ôm bó hoa mà cô tặng, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Đàm Tinh Úy thật lâu rồi mới kéo kính lên lại.

Nụ cười tan biến, một tiếng thở dài nhẹ nhàng tan trong khoang xe.

*

Làm gì có chuyện Đàm Tinh Úy hẹn bạn nào ăn tối.

Chỉ từ vỉa hè đi đến cửa trung tâm thương mại thôi mà danh bạ của cô sắp bị lật tới cháy máy. Nhìn thì có vẻ ai cũng có thể gọi, nhưng thực ra gọi ai cũng không hợp lý lắm.

Cuối cùng, ma trảo của cô quét trúng người bạn làm chủ tiệm hoa Tuyết Phù.

Chiều vừa mới ghé mua hoa xong, giờ làm phiền tí chắc không bị giận đâu nhỉ. Rồi, quyết định là cậu!

Vừa gọi được, Đàm Tinh Úy đã mở đầu bằng: “Ăn gì chưa?”

Tuyết Phù: “Chưa, đang bận túi bụi, có gì không?”

Đàm Tinh Úy: “Muốn ăn gì, tớ mua, ship tận nơi luôn.”

Tuyết Phù: “Thật không đó? Tốt với tớ vậy á?”

Đàm Tinh Úy: “Tớ đang ở Lập Đức Plaza.”

Tuyết Phù: “Tưởng cậu đi đón ai cơ mà? Sao không ăn với người ta?”

Đàm Tinh Úy: “Ai biết, đến nơi mới phát hiện là không bao ăn bao ở.”

Tuyết Phù đã quá quen với mấy câu đùa nhạt như nước ốc của cô: “Cậu tự chọn đi, gì cũng được. Cảm ơn nha.”

Nửa tiếng sau, Đàm Tinh Úy xách theo cả đống đồ ăn, chen vào tiệm hoa của Tuyết Phù nơi đang ngổn ngang như vừa có trận bão hoa.

“Cậu tới rồi à,” Tuyết Phù vừa gói hoa vừa nói: “Sao rảnh rỗi tới tìm tớ vậy?”

Đàm Tinh Úy: “Cuối tuần mà.”

Tuyết Phù liếc cô một cái kiểu “Tưởng tôi không biết cô chắc?” rồi hỏi thẳng: “Nói đi, chiều nay đi đón ai thế?”

Bất ngờ là Đàm Tinh Úy mặt mày hớn hở hẳn ra: “Cậu đoán thử xem.”

Tuyết Phù: “Là Bạch Nguyệt Quang của cậu?”

Đàm Tinh Úy “woa~” một tiếng đầy kịch tính: “Cậu đoán hay ghê!”

Trái lại, người đoán trúng lại ngạc nhiên muốn rớt hàm, mắt tròn xoe nhìn Đàm Tinh Úy: “Thật hả? Cậu thật sự đi đón Bạch Nguyệt Quang của cậu á?”

“Ừ hứ,” Tinh Úy hất mặt lên: “Một chương…”

Tuyết Phù tiếp lời: “Hồi hương!”

Tuyết Phù là đàn chị lớn hơn cô một khóa, quen nhau vì đều đến từ Hải Thành. Hồi còn học chung, Tuyết Phù hay kéo cô đi sinh hoạt cùng câu lạc bộ kịch nói, nên thân thiết lúc nào chẳng hay.

Gói xong bó hoa trên tay, Tuyết Phù dọn gọn cái bàn, nhường chỗ cho Đàm Tinh Úy bày ra chiến lợi phẩm, pizza, gà rán, mỗi thứ một món, đầy ắp bàn.

“Thế sao cậu không ăn tối với người ta luôn?” Tuyết Phù hỏi.

Đàm Tinh Úy: “Cô ấy về nhà rồi, cũng không biết tớ ra đón.”

“Không biết á?” Biểu cảm sốc tận óc lại xuất hiện trên mặt Tuyết Phù: “Cậu, cậu như vậy là…” Cô ngẫm nghĩ một lúc, rồi vẫn quay lại từ lúc đầu nghĩ ra: “Quá đường đột luôn đó.”

“Đúng là hơi đường đột thiệt.” Tinh Úy tự cười: “Cơ mà cũng hết cách, chị ấy nuông chiều tớ quá mà.”

Tuyết Phù chậc một tiếng: “Cô ấy thấy cậu thì phản ứng sao?”

Đàm Tinh Úy nghĩ nghĩ: “Chắc cũng bình thường, giống như trước đây vậy.”

Tuyết Phù bĩu môi: “Trời ơi, cô ấy có bị mù không vậy?”

Đàm Tinh Úy nhún vai: “Chắc xem tớ như em gái thôi.”

“Thật luôn á?” Tuyết Phù ra mặt không cam tâm: “Không lẽ biết rõ rồi mà vẫn giả vờ ngơ ngác?”

Đàm Tinh Úy lắc đầu quả quyết: “Không đâu.”

“Vậy còn cậu?” Tuyết Phù hỏi tiếp: “Nhìn thấy cô ấy có cảm giác gì không?”

Đàm Tinh Úy thở dài một hơi: “Khó tả lắm.”

Tuyết Phù bật cười: “Lại yêu nữa rồi hả?”

Đàm Tinh Úy không khẳng định cũng không phủ nhận: “Không biết nữa, thiệt tình không biết.”

Tuyết Phù như sắp nói gì đó, nhưng lại ngậm miệng, cúi đầu loay hoay với ly nước.

“Có gì thì nói đi.” Đàm Tinh Úy gợi.

Tuyết Phù: “Tớ cứ thấy lạ lạ, không tưởng tượng nổi luôn… rằng cậu lại thích một người con trai.”

Đàm Tinh Úy khựng lại một chút.

“Từ trước đến giờ tớ cứ tưởng cậu ghét con trai lắm,” Tuyết Phù tự nói: “Cho tới khi cậu bảo cậu có một Bạch Nguyệt Quang, tớ còn nghĩ có khi tại cậu yêu Bạch Nguyệt Quang quá nên chẳng thèm để ai lọt mắt ấy chứ? Không yêu nổi ai nữa luôn?” Cô gật gù: “Cũng hợp lý phết.”