Tô Nhứ dịu dàng: “Sao em vẫn bướng y như xưa.”
Đàm Tinh Úy: “Vậy chị đẩy.”
Tô Nhứ: “Chị không.”
Đàm Tinh Úy nghẹn họng, đầu óc xoay không kịp, bật lại một câu: “Chị cũng bướng.”
Tô Nhứ lần này cười bật thành tiếng “Được rồi,” không thèm thương lượng, ép bó hoa vào tay cô “Cầm đi,” rồi mỉm cười nói một câu: “Bốn năm rồi, chẳng thay đổi gì cả.”
Dù Đàm Tinh Úy chịu nhượng bộ, miệng vẫn không chịu thua: “Chị cũng đâu có đổi.”
Tô Nhứ gật đầu phụ họa: “Đúng, đúng.”
Bó hoa lại quay về tay Đàm Tinh Úy, Tô Nhứ đẩy xe, hai người đi sóng vai, cách nhau đúng một người.
Cảm giác quen thuộc ập về trong chớp mắt. Tô Nhứ đối với cô vẫn luôn như thế nhẹ nhàng mỉm cười, nhẹ nhàng chăm sóc, nếu cô ngoan thì sẽ dỗ ngọt, còn nếu cô bướng thì sẽ chẳng nói chẳng rằng mà trực tiếp ra tay.
Cũng chính vì thế, ngay khoảnh khắc đó, Đàm Tinh Úy chợt hiểu ra lý do tại sao năm xưa mình lại thích Tô Nhứ hết lần này đến lần khác.
Vì người ta dễ khiến người khác rung động quá mà!
Tức chết đi được.
Nhưng cũng xa cách quá!
Càng tức hơn!
Tô Nhứ đã liên hệ sẵn xe, hai người vừa ra khỏi sân bay liền lên xe. Đợi xe khởi hành, cô mới nhận lại bó hoa từ tay Tinh Úy.
“Chị xem thử nhé,” Tô Nhứ đặt bó hoa lên đùi: “Lan hồ điệp, đây là hồng à?”
Tinh Úy gật đầu: “Rose Cool Beauty.”
Tô Nhứ khen: “Em chuyên nghiệp quá ha.”
Khóe môi Đàm Tinh Úy hơi cong: “Cái này là cúc ngàn ngày.”
“Đẹp thật đấy.” Tô Nhứ vui vẻ, mắt cong cong như vầng trăng non: “Hoa đẹp quá chừng luôn.”
Cô lại đặt bó hoa cạnh Đàm Tinh Úy: “Rất hợp với em hôm nay.”
Đàm Tinh Úy nói: “Nên mới mua tặng chị.”
Tô Nhứ: “Em muốn phối hợp với chị à?”
Tuy trong lòng đúng là có chút ý muốn “mặc đồ couple ngầm”, nhưng bị Tô Nhứ nói trúng tim đen như thế, Đàm Tinh Úy liền bối rối.
“Ờ, em…”
Đúng lúc đó, điện thoại cứu tinh reo lên rung bần bật, cô vội vàng rút từ túi ra.
Trên màn hình hiện dòng chữ “Đàm Ngân Thanh”, cả Tinh Úy lẫn Tô Nhứ đều nhìn thấy.
“A lô.” Tinh Úy nghe máy.
Đàm Ngân Thanh: “Làm gì mà gọi một phát là bắt máy, mà không chịu trả lời tin nhắn?”
Đàm Tinh Úy: “Có chuyện thì nói.”
Đàm Ngân Thanh: “Đi đâu đấy? Tối về ăn cơm không?”
Đàm Tinh Úy đáp gọn: “Không về, mọi người cứ ăn đi.”
Đàm Ngân Thanh: “Ừ, vậy thôi, bye.”
Không kịp để Tinh Úy nói thêm gì, đầu bên kia đã cúp cái rụp.
“Em với chị em vẫn vậy hả.” Tô Nhứ nói.
Đàm Tinh Úy: “Bọn em làm sao?”
Tô Nhứ: “Cãi nhau mãi.”
Đàm Tinh Úy: “Chị ấy cứ thích chọc em.”
Tô Nhứ bất lực gật đầu: “Ừa.”
Đàm Tinh Úy ngẫm nghĩ rồi nói: “Thật ra em hiền lắm.” Lại nghĩ thêm chút nữa, bổ sung: “Em chỉ như vậy với chị em thôi.” Lại nghĩ tiếp: “Bọn em cũng đâu có gây gì lớn, quan hệ tốt lắm luôn á. Dạo này chị ấy mê đu idol, em giúp chị ấy săn vé, tranh goods đủ thứ.”
Tô Nhứ nghiêng đầu, nghiêm túc nghe cô kể hết.
Khi Đàm Tinh Úy tưởng rằng Tô Nhứ sắp tổng kết lại điều gì đó sâu sắc, thì cô ấy mở miệng hỏi: “Chị em không biết em ra đón chị à?”
Đàm Tinh Úy lập tức nghẹn lời, một lúc sau mới khô khốc “À, không.”
Tô Nhứ: “Tại sao?”
Đàm Tinh Úy mím môi.
Chưa kịp nghĩ ra lời chống chế, Tô Nhứ đã tiếp lời: “Tối nay chị ăn cơm với người nhà, em đi cùng không?”
Theo hiểu biết của Đàm Tinh Úy về Tô Nhứ, tám phần là cô đã đoán được chuyện Đàm Tinh Úy không về ăn cơm nhà rồi.
Dựa theo hiểu biết của Tô Nhứ về Đàm Tinh Úy, cô ấy chắc chắn sẽ không đồng ý đâu.
“Thôi khỏi.” Đàm Tinh Úy đáp: “Tối nay em hẹn ăn với bạn rồi.”
“Vậy à.” Tô Nhứ gật gật đầu: “Chị đưa em tới đó luôn nhé?”
“Được chứ.” Đàm Tinh Úy thuận miệng nói ra tên một trung tâm thương mại, Tô Nhứ liền thêm địa chỉ đó vào app gọi xe.
Chẳng mấy chốc xe đã chạy lên đường cao tốc. Hôm nay hoàng hôn của Hải Thành cũng đẹp lạ thường, ánh chiều tà lặng lẽ đổ qua cửa kính bên phía Đàm Tinh Úy, phủ lên mặt cô, lên bó hoa, và cả lên đôi chân Tô Nhứ.
Tô Nhứ dường như có khá nhiều việc cần xử lý. Lúc đầu điện thoại còn liên tục reo thông báo, sau đó cô dứt khoát tắt âm luôn.
Tô Nhứ vùi đầu vào điện thoại, còn Đàm Tinh Úy thì bắt đầu tự tung tự tác. Lúc đầu chỉ lén liếc trộm bằng đuôi mắt, sau lại can đảm hơn mà quay sang ngắm cô trực diện.
Ngắm khuyên tai tròn trên dái tai mềm mại của cô, ngắm nốt ruồi bé xíu ở cánh mũi, ngắm hàng mi dài rợp, ngắm đôi môi mím chặt, ngắm đôi tay thon dài cùng chiếc nhẫn mảnh đeo ở ngón trỏ.
Ngắm một lúc, Tô Nhứ vén tóc mái.
Ngắm thêm chút nữa, Tô Nhứ đưa tay đẩy gọng kính.
Ngắm thêm chút nữa, Tô Nhứ ngáp một cái rõ dài.
“Buồn ngủ quá.”
Cô vừa nói vừa quay sang nhìn Đàm Tinh Úy.
Đàm Tinh Úy thản nhiên dời mắt đi, cúi đầu mở khóa điện thoại.
“Ngẩng đầu lên.” Tô Nhứ nói tiếp.
Lời này dành cho Đàm Tinh Úy. Dù không hiểu gì, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Đôi mắt Tô Nhứ cong cong như vầng trăng khuyết, cô khẽ vén tóc mái của Đàm Tinh Úy ra: “Em xinh thật đó.”
Đàm Tinh Úy hít một hơi thật nhẹ.
“Đừng nhúc nhích.” Tô Nhứ cầm điện thoại lên, bấm vài cái, chĩa về phía Đàm Tinh Úy, vừa chụp vừa cảm thán: “Trời ơi, đẹp thiệt á.”
Đàm Tinh Úy từ từ thở ra.
Con gái thẳng mà cứ tay chân linh tinh vậy nè, thật phiền phức quá đi mất.
“Chị có nói điêu đâu mà.” Tô Nhứ chụp xong liền xoay điện thoại lại.
Đàm Tinh Úy nhìn thấy chính mình trên màn hình của Tô Nhứ, do xe vừa đổi làn, ánh nắng giờ chiếu từ phía sau xuyên qua cửa kính, khiến gương mặt cô như phủ lên một tầng lông tơ óng ánh.
Quả thật là rất đẹp.
Ừ thì thôi, tha cho A Nhứ tỷ tỷ vậy.
Khóe môi Đàm Tinh Úy lại bị nụ cười kéo cong, cô gãi gãi mũi, xoa xoa đầu, nói với Tô Nhứ: “Em cũng muốn chụp cho chị.”