Dưới sảnh tòa nhà có tấm kính pha lê rất lớn, giờ phút này in rõ hình ảnh cô ôm bó hoa đứng đó.
Nhìn hình mình trong gương, trong lòng Đàm Tinh Úy nghĩ, có phải hơi khoa trương quá rồi không?
Hay là thôi vậy, ai đời ôm bó hoa to đùng thế đi sân bay, lỡ dọa người ta chết mất.
Hay là thôi vậy, đi sân bay làm gì, lỡ người ta có người đón rồi, mình tự đa tình thì sao.
Hay là thôi vậy, ai còn nhớ lời hứa đó nữa chứ.
Đàm Tinh Úy thở dài một hơi thật sâu, lại bắt đầu bồn chồn, phân vân.
Tâm trí cô lại bay về buổi đêm bốn năm trước.
“Về sau nếu em trở về, chị sẽ đón em chứ?”
“Ừ được, được mà.”
*
Lần đầu tiên Đàm Tinh Úy gặp Tô Nhứ là ở bữa tiệc sinh nhật 18 tuổi của chính mình. Khi ấy vừa thi đại học xong, đang nghỉ hè, cô trả thù mấy tháng học hành bằng cách ôm vài quyển tiểu thuyết ngôn tình đọc liền một mạch, trái tim thiếu nữ chớm nở, cảm xúc bồng bột ùa đến. Vì thế, trong ba điều ước sinh nhật năm ấy, điều ước thứ ba cô thầm hứa cho tình yêu.
Giữa bầu không khí yên tĩnh, mờ tối, ánh nến chiếu hồng đôi má của Đàm Tinh Úy. Cô âm thầm nói trong lòng, mình muốn yêu một chị gái thật xinh đẹp!
Giây tiếp theo, cô mở mắt.
Giây nữa, cô thổi tắt ngọn nến.
Rồi ánh đèn trần bật sáng, trước mắt cô nhiều thêm một người.
Chính là Tô Nhứ.
Hôm đó, Tô Nhứ mặc sơ mi màu hồng phấn, mái tóc đen dài xõa trước ngực, ngồi bên cạnh Đàm Ngân Thanh, khẽ cười nhạt nhìn Đàm Tinh Úy.
Cô ấy nói: “Sinh nhật vui vẻ nhé, em gái Tiểu Tinh.”
Ký ức ấy đã hơi xa xăm. Hôm đó Đàm Tinh Úy uống chút rượu, không nhớ rõ chi tiết nữa, chỉ biết Tô Nhứ đến trễ là vì tắc đường, mà chịu đến dự tiệc là vì lời mời khẩn khoản của Đàm Ngân Thanh, lại trùng hợp nơi làm việc cũng gần đó.
Thật ra khoảnh khắc ấy cũng không quá đặc biệt, bởi đó chỉ là một bữa tiệc sinh nhật 18 tuổi trong kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học. Cô đỗ đúng trường đại học mơ ước, cha mẹ gọi vài người thân, bạn bè thân thiết, Đàm Tinh Úy cũng rủ thêm đám bạn học, cả buổi tiệc náo nhiệt vô cùng. Lúc thổi nến, hiện trường cũng ồn ào chật kín.
Điều khiến cô nhớ rõ Tô Nhứ, chỉ vì đúng vào khoảnh khắc cô thổi nến xong, trước mắt bỗng xuất hiện một người và người ấy thật sự quá xinh đẹp.
Nhưng ấn tượng bình thường ấy không là gì so với những gì xảy ra sau này. Suốt một thời gian dài sau sinh nhật hôm ấy, Đàm Tinh Úy nhắc đến cái tên Tô Nhứ rất nhiều lần với bạn bè, với bạn học, với bạn trên mạng, với bạn cùng phòng.
Trên sân bóng khi thua trò chơi, trong đầu trước khi ngủ, lúc đứng ở tiệm cà phê chờ gọi món…
Cô dần xóa mờ tất cả mọi người khác, biến khung cảnh hôm đó trở nên nhỏ hẹp, ánh đèn huỳnh quang khách sạn nhuốm một màu ấm áp dịu dàng, và trong đám đông ồn ào, chỉ có duy nhất Tô Nhứ mỉm cười nói với cô: “Sinh nhật vui vẻ.”
Đàm Tinh Úy tự nhủ, đó chỉ là ấn tượng ban đầu quá mạnh mẽ, cũng tự nhắc mình rằng tất cả những cảm giác này có lẽ chỉ do cô tự tưởng tượng mà ra. Nhưng đáng giận là càng về sau, mỗi lần gặp lại Tô Nhứ, trong lòng cô lại càng thêm rung động.
Tô Nhứ dịu dàng, Tô Nhứ hào phóng, Tô Nhứ thú vị., Tô Nhứ chín chắn, Tô Nhứ xinh đẹp, Tô Nhứ có gu., Tô Nhứ thông minh, Tô Nhứ được nhiều người yêu thích…
Tô Nhứ, Tô Nhứ, A Nhứ, A Nhứ…
Cô muốn cưới A Nhứ tỷ tỷ!
“Đi cao tốc chứ?”
Tiếng tài xế cắt ngang dòng suy nghĩ của Đàm Tinh Úy.
Cô ừ một tiếng, thu ánh mắt khỏi cửa sổ: “Đi cao tốc.”
Tài xế nhắc: “Phí cao tốc tự cô trả nhé.”
“Vâng.”
Đúng vậy, đến sân bay.
Trên đường đi, cô đã trăm lần muốn bỏ cuộc, nhưng rồi lại có trăm lẻ một lý do tự nhủ cứ đi thôi.
Kết quả, một tiếng sau đã đến sân bay.
Xa thật đấy.
Lúc còn trên xe thì đỡ, nhưng vừa bước xuống, càng đến gần cổng ra, tim Đàm Tinh Úy càng đập loạn, đến mức không phân biệt được cảm giác bất an ấy là vì hồi hộp hay vì điều gì khác.
Lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, bóp tờ giấy lau ướt cả tay, trong khi bảng điện tử liên tục cập nhật trạng thái chuyến bay.
Cô trơ mắt nhìn dòng chữ từ “Dự kiến 30 phút nữa”, thành “Dự kiến 20 phút nữa”, rồi thành “Đã đến”.
Giờ phút này, cách duy nhất để trấn tĩnh là hít sâu. Trong đầu lúc thì như chất chứa rất nhiều suy nghĩ, lúc lại trống rỗng đến tê dại, cô chỉ không ngừng tự nhắc bản thân giờ quay về vẫn còn kịp.
Thế nhưng trên thực tế cô vẫn đứng yên bất động tại chỗ, không nhúc nhích.
Vẫn không ngừng có người từ bên trong đi ra có người nhẹ nhàng xách một chiếc túi nhỏ, có người lẻ loi kéo theo cả đống hành lý, có cụ già, cũng có trẻ con.
Cảnh sát đứng canh ở cửa để giữ trật tự, lúc ở bên trái, lúc lại đổi sang bên phải.
Có một cô lao công vô ý đυ.ng phải ai đó, lí nhí xin lỗi mấy câu.
Đàm Tinh Úy cố gắng phân tán tinh thần, cố ý chú ý đến những chuyện vặt vãnh không quan trọng xung quanh, để đầu óc bớt căng thẳng.
Trong túi, điện thoại đột nhiên rung lên. Đàm Tinh Úy giật mình, lập tức lôi ra xem tin nhắn.
Là tin nhắn của Đàm Ngân Thanh. Một bức ảnh chụp màn hình, chính là từ nhóm bốn người bạn cùng phòng năm xưa.
Ba phút trước, Tô Nhứ nhắn trong nhóm: [Tôi tới rồi.]
Ngay sau đó, cô ấy nhắc lại câu nói đùa của Trần Tịnh: [Tiểu Tinh muốn đi đón A Nhứ hả?]
Và Tô Nhứ trả lời: [Thật sao?]
Tiếp theo là Đàm Ngân Thanh trả lời: [Khó nói lắm, không ở nhà, không biết đi đâu rồi, A Nhứ ra ngoài nhớ tìm kỹ xem.]
Đàm Tinh Úy vốn đã hồi hộp muốn chết, vừa thấy bức ảnh này liền cảm thấy như trời sập xuống.
Cô biết Đàm Ngân Thanh chỉ đang đùa thôi. Đàm Ngân Thanh chắc chắn cũng không hề biết, em gái mình lúc này thực sự đang ở sân bay.