Đàm Ngân Thanh: “Thì vẫn chưa tốt nghiệp mà.”
Đàm Tinh Úy không tranh luận, chỉ hỏi: “Chút nữa chị có đi đón cô ấy không?”
Đàm Ngân Thanh hoàn toàn không có vẻ gì là định đi đón, nét mặt thản nhiên như không hề nghĩ đến chuyện đó. Thấy vậy, Đàm Tinh Úy lập tức nắm lấy cơ hội: “Em đã nói mà, quan hệ hai người vẫn vậy thôi.”
Đàm Ngân Thanh “ừ” một tiếng: “Hẹn ngày mai ăn cơm đi.”
Nghĩ một lát, chị lại nói: “Chắc là có người đón cô ấy rồi.”
Đàm Tinh Úy vừa cắn một miếng dưa Hami vừa hỏi: “Ai vậy?”
Đàm Ngân Thanh lườm lại: “Em hỏi nhiều thế làm gì, em muốn đi đón à?”
Đàm Tinh Úy vừa nhai rắc rắc vừa đáp: “Đúng vậy, giờ chị mới biết à?”
Đàm Ngân Thanh bật cười, như chợt nghĩ ra ý gì đó, chị cầm điện thoại trên bàn, bấm vài cái rồi ấn nút ghi âm, cười cười nói: “A Nhứ, Tiểu Tinh nói lát nữa sẽ đi đón cậu nhé.”
Đàm Tinh Úy giật bắn người, vội vàng chồm qua cướp lấy điện thoại trong tay chị.
Thế nhưng tin nhắn thoại ấy đã gửi đi rồi. Đàm Tinh Úy cuống quýt rút lại, nhưng...
Đã không kịp nữa. Trong nhóm bốn người, một cô bạn tên Trần Tịnh lập tức trả lời: “Tiểu Tinh muốn đi đón A Nhứ à?”
Da đầu Đàm Tinh Úy tê dại: “Đàm Ngân Thanh!”
Đàm Ngân Thanh chỉ khoát tay: “Đùa thôi mà, ai mà tin thật chứ.”
Chị thản nhiên giật lại điện thoại: “Em sao vẫn thế, cứ gặp chuyện liên quan đến A Nhứ là căng thẳng ra mặt.”
“Rõ ràng là chị...” Đàm Tinh Úy định cãi lại, nhưng mới nói nửa câu đã thôi, ngồi thụp xuống: “Lười đôi co với chị.”
Phòng khách lại chìm vào yên tĩnh. Đàm Ngân Thanh cũng chỉ xem chuyện vừa rồi như một trò đùa, như rất nhiều lần trước đó, chẳng mấy chốc đã bỏ qua.
Chương trình tạp kỹ tiếp tục phát, hai người mỗi người nằm một ghế sofa, vẫn là dáng vẻ chị em thân thiết.
Thời gian dần trôi, Đàm Tinh Úy vẫn luôn chú ý đến điện thoại. Rốt cuộc đến ba giờ chiều, cô nhận được cuộc gọi từ bên giao hoa.
Cô khẽ khàng nói mấy câu, liếc nhìn Đàm Ngân Thanh đang ngủ trên sofa, rồi nhẹ chân nhẹ tay ra khỏi nhà.
Năm phút sau, Đàm Tinh Úy nhận bó hoa từ tay nhân viên giao.
Hoa hồng khô, lan hồ điệp, bách nhật hồng... bó hoa đượm hơi thở mùa xuân, như Tuyết Phù từng nói rất hợp với con gái, càng hợp hơn khi cầm đi đón người ở sân bay.
Đúng là đẹp thật, rất hợp với tiết trời hôm nay, cũng hợp với bộ váy trắng điểm xuyết nơ bướm đỏ của Đàm Tinh Úy hôm nay. Chỉ có điều ôm trên tay thấy hơi to quá.
To đến mức Đàm Tinh Úy suýt nữa muốn từ bỏ.