Ngày hôm sau, cô như thường lệ cùng chị về nhà ăn cơm. Giữa trưa, hai chị em ngồi đối diện nhau trên bàn ăn, nhìn khuôn mặt cả hai đều mệt mỏi, thiếu ngủ, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra, chỉ cùng nhau cười.
Ăn xong, hai chị em cùng ngồi trên sofa xem TV. Chuyển mấy kênh rồi dừng lại ở chương trình tạp kỹ mà gần đây Đàm Ngân Thanh đang theo dõi một nam minh tinh.
Mẹ cắt trái cây xong thì ra ngoài. Đàm Tinh Úy cầm một miếng dưa Hami, xiên bằng nĩa nhỏ bỏ vào miệng, vừa giòn vừa ngọt, vừa ăn vừa lơ đãng nhìn TV.
Cô lơ đãng hỏi: “Sao chị biết A Nhứ tỷ tỷ hôm nay về vậy?”
Đàm Ngân Thanh cũng nghiêng người sang lấy một miếng dưa: “Cô ấy nói trong nhóm mà.”
Nhóm bạn cùng phòng bốn người thời đại học của chị.
Đàm Tinh Úy ừ khẽ một tiếng. Đúng lúc đó, trên TV phát đến một đoạn gây cười, Đàm Ngân Thanh cười khúc khích dựa hẳn vào sofa.
Đàm Tinh Úy cũng dựa lưng vào sofa, lại hỏi: “Hôm nay về đến Hải Thành à?”
Đàm Ngân Thanh cũng vừa nhai vừa nói: “Chắc vậy, hôm qua lúc trò chuyện đã bảo chuẩn bị ra sân bay rồi.”
Đàm Tinh Úy càng thêm chắc chắn chuyến bay mình ghi lại chính là chuyến ấy.
“Cô ấy về một mình à?” Đàm Tinh Úy lại hỏi.
“Không biết, không hỏi.” Đàm Ngân Thanh trả lời.
Đàm Tinh Úy khẽ cười: “Giờ hai người quan hệ tệ vậy sao?”
Đàm Ngân Thanh lườm cô một cái: “Sao mà tệ, trong nhóm bọn chị mỗi ngày vẫn tám chuyện vui vẻ mà.”
Đàm Tinh Úy ừ nhẹ, há miệng định hỏi nữa lại thôi. Trong lòng câu hỏi “Vậy cô ấy có yêu đương không” cứ nghẹn ở cổ họng mãi không nói ra.
Nhưng Đàm Ngân Thanh lại bất ngờ nói: “Mấy hôm trước cô ấy còn hỏi đến em đấy.”
Miếng dưa Hami trong miệng Đàm Tinh Úy suýt nữa rớt xuống đất.
Đàm Ngân Thanh không để ý, vẫn dán mắt vào TV: “Hỏi em sắp tốt nghiệp chưa.”
Đàm Tinh Úy rút tờ giấy, ngồi xuống nhặt miếng dưa rơi: “Sao lại hỏi đến em cơ chứ.”
Đàm Ngân Thanh quay đầu nghịch mấy món phụ kiện đính trên túi xách: “Chị bảo trong nhóm là gần đây em bỗng tốt tính hẳn, chịu giúp chị giành được cái vé này, thế là cô ấy hỏi đến em.”
Đàm Tinh Úy bật cười: “Chị đừng buồn cười Đàm Ngân Thanh, vé buổi diễn tháng trước của chị là ai giúp giành được hả?”
Sắc mặt Đàm Ngân Thanh lập tức thay đổi: “Em... em... em...” Rồi nũng nịu nhào sang ôm: “Em gái ngoan nhất của chị.”
Đàm Tinh Úy đẩy ra: “Tránh ra, ám khí.”
Đàm Ngân Thanh vui vẻ cười, lại gắp một miếng dưa Hami: “Tính ra cũng bốn năm rồi không gặp, lúc cô ấy đi em còn chưa vào đại học mà.”
Đàm Tinh Úy: “Sắp rồi.”