Đàm Tinh Úy hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra.
Xin hỏi, cùng một câu “Sao còn chưa ngủ” mà chị gửi và Tô Nhứ gửi, có gì khác nhau không?
Đương nhiên là khác. Tin nhắn của Đàm Ngân Thanh, chỉ cần nhiều thêm một chữ thôi, liền trở nên cứng nhắc như ra lệnh vậy.
Đàm Tinh Úy nhẹ nhàng vỗ trán tự trừng phạt bản thân, rồi bấm mở bàn phím trên điện thoại.
Rồi lại tắt đi.
Lại mở, rồi lại tắt.
Cuối cùng, cô gõ ra một hàng chữ: [Chị của tôi nói ngày mai chị về.]
Tô Nhứ: [Ừm.]
Trong đầu Đàm Tinh Úy văng vẳng cả một chuỗi câu hỏi: “Ngày mai về là có ý gì? Là ngày mai theo giờ Bắc Kinh, hay ngày mai theo giờ Anh? Là ngày mai xuất phát, hay ngày mai đặt chân xuống?”
Dài dòng quá, lắm câu hỏi quá.
Cuối cùng, cô chỉ gõ một câu: [Vậy muộn rồi, tôi ngủ trước nhé.]
Tô Nhứ: [Ừ, ngủ ngon.]
Đàm Tinh Úy: [Ngủ ngon.]
Đã lâu rồi cô không mở lại giao diện trò chuyện này. Giờ đây nhìn vào, bên trên câu “Sao còn chưa ngủ?” của Tô Nhứ, vẫn lấp lánh hai câu từng chôn vùi bốn năm trước:
Đàm Tinh Úy: [Có vui không?]
Tô Nhứ: [Không vui.]
Cứ như thể từng có chuyện gì to tát lắm từng xảy ra vậy, ha ha, căn bản chẳng có gì cả.
Tô Nhứ chỉ là một người bạn học của chị cô, chỉ là một người mà cô vẫn gọi là ‘A Nhứ tỷ tỷ’, lớn hơn cô 4 tuổi, hơn cô bốn khóa, cao hơn cô 5cm. Một người mà nếu không nhờ có chị, cô vốn không có lý do gì để gặp mặt.
Nghĩ ngợi miên man, cảm xúc cứ quẩn quanh, quay đi quay lại đã gần 3 giờ rưỡi sáng. Đàm Tinh Úy vẫn chưa ngủ, buổi đêm tinh thần càng mẫn cảm, yếu ớt. Ngày mai lại là cuối tuần, tim cô cứ đập nặng nề.
Im lặng một hồi lâu, cuối cùng cô vẫn bật đèn bàn lên.
Tra xem thôi, ai mà chẳng từng như vậy.
Anh Quốc suy cho cùng cũng chỉ lớn đến thế, sân bay cũng chỉ có vài cái, mà điểm đến cuối cùng vẫn là Hải Thành, phạm vi lại càng nhỏ. Dựa theo dòng chữ “lần cuối ngắm hoàng hôn” mà Tô Nhứ đăng, cộng thêm việc từ Anh Quốc về mất ít nhất mười mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng, Đàm Tinh Úy khoanh vùng được chuyến bay từ London về Hải Thành, khởi hành đêm nay và hạ cánh chiều mai.
Sau một hồi tra cứu, lại thêm một trận phân tích xác nhận, cuối cùng Đàm Tinh Úy ghi chuyến bay ấy vào mục ghi nhớ. Trong lòng cô thực sự cảm thấy với nghị lực và năng lực này, bất cứ việc gì cô làm cũng sẽ thành công.