Tô Nhứ gật đầu: “Khá đặc biệt.”
“Không biết các cặp chị em khác thì sao…” Cô nói tới đây hơi khựng lại: “Thật ra bọn em bây giờ cũng gọi là hòa thuận rồi, chứ hồi trước còn tệ hơn.”
Tô Nhứ hỏi: “Nói sao?”
Đàm Tinh Úy muốn kể thêm, nhưng ngẫm nghĩ một chút lại hỏi trước: “Chị em có từng kể với chị gì về nhà em không?”
Tô Nhứ nhớ lại: “Không nhiều lắm, chỉ nói chị ấy được bà nội nuôi lớn, mãi cho đến...”
“Lớp ba,” Đàm Tinh Úy tiếp lời: “Lúc đó mới được ba mẹ em đón về sống chung.”
“Đúng rồi.” Tô Nhứ gật đầu: “Chị ấy còn nói chị ấy có một cô em gái rất xinh đẹp, rất ngoan ngoãn, rất hiểu chuyện, rất thông minh, rất dịu dàng và rất dễ thương.”
Đàm Tinh Úy vừa muốn cười vừa thấy ngại ngùng: “Câu đó là chị ấy nói hay chị bịa thêm?”
Tô Nhứ chỉ cười, không trả lời.
Đàm Tinh Úy tự tiếp lời: “Không nói em phiền phức, khó chịu, hay hay cãi là may rồi.”
Tô Nhứ: “Không có đâu, chị em lúc nói về em toàn tích cực, đúng kiểu như vậy đấy.”
Đàm Tinh Úy hừ nhẹ: “Em là em gái chị ấy mà.”
Tô Nhứ: “Chẳng phải càng phải cưng chiều sao.”
Chữ “cưng chiều” đặt vào người Đàm Ngân Thanh, đặt vào việc Đàm Ngân Thanh cưng chiều Đàm Tinh Úy, khiến cô bật ngay một tiếng “í ẹ”: “Không chịu nổi, nổi da gà hết cả lên.”
Tô Nhứ cười: “Chị ấy không phải vậy sao?”
“Chị ấy đối xử với em cũng tốt thật,” Đàm Tinh Úy suy nghĩ một chút: “Nói sao nhỉ.”
“Hồi em học cấp hai, lớp bảy, chị ấy học lớp mười một, bọn em từng cãi nhau một trận long trời lở đất.”
Đàm Tinh Úy kể: “Trong nhà còn lại đúng một gói snack vị đào và một vị việt quất. Em muốn vị đào, chị ấy cũng muốn. Giành qua giành lại chẳng ai nhường ai, mẹ em bước ra nói một câu, ‘Ngân Thanh, con nhường em đi.’” Nói đến đây, Đàm Tinh Úy dần dần trầm lại.
Cảm xúc cũng theo đó nặng nề hẳn.
Lúc đó, Đàm Ngân Thanh lập tức buông tay, nhưng không phải để nhường mà là giật mạnh lấy gói vị đào, đứng thẳng người nhìn xuống Đàm Tinh Úy, giọng lạnh lẽo: “Lúc nào cũng bảo chị nhường em. Ai cũng nói em nhỏ, làm chị thì phải nhường. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu?! Chị được hưởng sung sướиɠ hơn em à? Chỉ vì lớn hơn bốn tuổi là phải nhường nhịn à? Em vừa sinh ra đã được làm công chúa, chị tận lớp ba mới được đón về, còn phải nhìn sắc mặt em mà sống, ngày nào cũng thấy ba mẹ xoay quanh em. Chị là con nhặt về à? Làm chị thì phải hiểu chuyện, phải chăm sóc em. Làm chị thì đáng đời sao? Em nhỏ, chẳng lẽ chị không phải là trẻ con à?!”
Nói xong, Đàm Ngân Thanh ném gói snack vào mặt cô rồi quay lưng đi thẳng.
Cửa đóng “rầm” một tiếng, phòng khách lập tức im phăng phắc, Đàm Tinh Úy ngồi dưới đất trố mắt nhìn mẹ trên ghế sofa, hai người đều không biết phải nói gì.
Khoảnh khắc đó, Đàm Tinh Úy thấy rất áy náy. Mỗi câu chị cô nói đều đúng đúng đến đau lòng. Điều khiến cô càng áy náy hơn là, trước nay cô vẫn cho rằng những gì chị nhường cô đều là đương nhiên, bởi vì cô là em.
Cô không biết lúc đó mình đã nghĩ bao lâu, chỉ nhớ mình quay về phòng, không ở lại phòng khách nữa. Hình như cô đã khóc, mà cũng như không, chỉ thấy trong lòng ngột ngạt, không cảm nhận được thời gian. Cô cứ cảm thấy mình quá đáng quá đáng, chị thật đáng thương, thật ấm ức. Ai mà chẳng thấy tủi nếu phải sống như vậy chứ. Nếu bây giờ có một đứa em gái nhỏ hơn cô bốn tuổi đến nhà, giành lấy những gì cô thích, cô chắc chắn sẽ bùng nổ ngay, chẳng để ai yên.
Cho nên cô rất hiểu chị mình. Cũng chính vì vậy mà không dám nói chuyện với chị, chỉ lặng lẽ mua thật nhiều snack vị đào đặt trước cửa phòng chị.
Tối hôm đó chị về muộn. Vừa nghe tiếng động ngoài phòng khách, Đàm Tinh Úy lập tức chạy ra, chỉ mở hé một khe cửa nhỏ.
Bên ngoài, Đàm Ngân Thanh mặt mày căng thẳng trở về, đi đến cửa phòng mình thì thấy túi snack treo ở tay nắm cửa. Cô chẳng thèm nhìn kỹ, giật phắt túi lên ném thẳng xuống đất.
Snack rơi vung vãi khắp nơi. Đàm Ngân Thanh quay đầu lại nhìn, Đàm Tinh Úy hoảng hốt đóng sầm cửa lại.
Mọi âm thanh bên ngoài lập tức bị chặn lại. Đàm Tinh Úy áp tai vào cửa, chẳng nghe thấy gì. Đang định mở cửa ra lần nữa thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Cô căng thẳng cực độ, hít sâu một hơi rồi mới dám mở.
Bên ngoài, Đàm Ngân Thanh đứng đó, mặt không cảm xúc, tay cầm túi snack đã được nhặt lại. Cô nhìn chằm chằm vào Đàm Tinh Úy, lạnh lùng nói: “Xin lỗi.”
Ngay lập tức, Đàm Tinh Úy cau mày, mọi dây thần kinh căng thẳng cũng theo đó mà tan chảy.
Nếu lúc đó chị cô giáng cho cô một đấm, cô còn không xúc động bằng câu “xin lỗi” ấy. Cô lập tức bật khóc “oa” một tiếng.
Rồi Đàm Ngân Thanh cũng không nhịn được “Khóc cái gì mà khóc,” vậy mà lại vừa nói vừa khóc theo cô.
Nhớ tới đây, mũi Đàm Tinh Úy bắt đầu cay cay. Cô không kể hết cho Tô Nhứ nghe, chỉ nói đại khái là hai chị em từng cãi nhau một trận.
Vậy nên trong mắt Tô Nhứ, câu chuyện nghe chẳng đầu chẳng đuôi.
Nhưng Tô Nhứ không hỏi gì, chỉ rút một tờ khăn giấy, đưa cho cô.
Nước mắt Đàm Tinh Úy vốn đã sắp kìm lại được, giờ lại tuôn ra lần nữa. Cô nghẹn ngào nói: “Giờ gọi chị ấy ra ăn tối còn kịp không?”
Tô Nhứ bị cô chọc cười.
Đàm Tinh Úy lấy khăn giấy đè lên mắt.
Haha, nói đùa thôi.
Không gọi đâu.
Tô Nhứ nói đúng thật, mối quan hệ giữa Đàm Tinh Úy và chị cô đúng là thú vị.
Thú vị tới mức khi Đàm Tinh Úy bình tĩnh lại, mới sực nhận ra mình vừa khóc trước mặt Tô Nhứ, mà còn là khóc vì Đàm Ngân Thanh! Thật quá kỳ quái.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy trời? Trong cái bầu không khí đầy mùi thơm thịt nướng mà lại khóc thút thít thế này, thiệt là dọa người!
“Chị đừng nói với Đàm Ngân Thanh đó nha.” Đàm Tinh Úy đặt ly nước xuống, nói với Tô Nhứ.