Chương 28

Chụp xong, nhân viên cũng bắt đầu hành động thịt sống được đặt lên vỉ nướng, phát ra tiếng xèo xèo hấp dẫn, mùi thơm tức khắc lan ra khắp bàn.

Màn hình điện thoại của Tô Nhứ lại sáng lên. Cô chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi xuống, gắp một miếng thịt mới nướng chín, chấm vào nước sốt, đặt lên lá rau xanh non mướt.

“Chị em hỏi chị đang ăn với ai.” Tô Nhứ lại gắp thêm một miếng ớt chuông nhỏ.

Qua làn khói mỏng bốc lên từ vỉ nướng, Đàm Tinh Úy nhìn Tô Nhứ: “Chị trả lời không?”

Tô Nhứ: “Có chứ.”

Đàm Tinh Úy hỏi: “Thế chị định trả lời sao?”

Tô Nhứ gói thịt vào rau, ngẩng đầu nhìn cô: “Em không đói à?”

Đàm Tinh Úy dán mắt vào miếng thịt trong tay Tô Nhứ: “Đói.”

Thật ra cô vẫn còn giữ chừng mực, chỉ âm thầm phát tín hiệu thôi. Nhưng đúng như cô mong muốn Tô Nhứ đưa tay, đút miếng thịt vào miệng cô.

Đàm Tinh Úy ngoan ngoãn há miệng ăn ngay.

Tô Nhứ lại gắp thêm một miếng rau mới.

Đàm Tinh Úy được đà lém lỉnh: “Không lẽ chị A Nhứ xinh đẹp muốn đút em ăn suốt bữa?”

Tô Nhứ cười: “Được thôi, miễn là em buộc hai tay lại.”

Suýt nữa Đàm Tinh Úy buột miệng nói ra điều không nên, nhưng kịp thời bẻ lái: “Em biết mà, chị A Nhứ xinh đẹp là người tốt nhất thế giới.”

Tô Nhứ chỉ cười, tiếp tục gói thịt, bộ dạng như đã hoàn toàn miễn dịch với kiểu tấn công bằng nịnh nọt này.

Tất nhiên, Đàm Tinh Úy cũng không để người ta phục vụ hoài. Cô nhanh nhẹn múc canh cho chị A Nhứ xinh đẹp.

Vừa đặt bát canh xuống, màn hình điện thoại bên cạnh Tô Nhứ lại sáng lên. Lần này, cô mở máy, gõ mấy dòng rất nhanh rồi úp màn hình xuống bàn.

Đàm Tinh Úy tò mò: “Chị trả lời rồi à?”

Tô Nhứ: “Ừ hừ~”

Đàm Tinh Úy hơi nghiêng người ra trước: “Chị trả lời sao?”

Tô Nhứ từ tốn chấm nước sốt: “Chị nói là ăn với một cô em gái.”

Khoảnh khắc đó, Đàm Tinh Úy cảm thấy như vừa bị trêu chọc. Nhưng vì đối phương là Tô Nhứ, cảm giác ấy cũng nhanh chóng tiêu tán.

Miếng thịt thứ hai được Tô Nhứ đút cho cô một cách tự nhiên không cần nói nhiều phải nói, nếu Đàm Ngân Thanh mà có mặt thì làm sao có đãi ngộ này chứ!

Tất nhiên, Đàm Tinh Úy cũng không mặt dày đến mức để người ta đút hoài. Sau hai miếng, cô lại nịnh thêm vài câu rồi cả hai tự ăn phần của mình.

Giờ ăn tối, quán bắt đầu đông đúc và náo nhiệt hơn. Ông chủ còn tổ chức vài tiết mục nhỏ để thu hút khách.

Ăn no đến lưng lửng, đầu óc Đàm Tinh Úy bắt đầu thả trôi. Đã bốn năm rồi cô và Tô Nhứ chưa từng ngồi ăn chung như thế này. Bốn năm đại học khiến cô trưởng thành hơn rất nhiều, càng không nói đến Tô Nhứ người vừa tốt nghiệp đã ra nước ngoài.

Nhưng thời gian cứ như bị cắt bỏ bằng thao tác chỉnh video, hôm nay của họ chẳng khác mấy so với hôm qua của bốn năm trước. Họ vẫn ăn như thế, vẫn yên lặng thế này khi ăn.

Tô Nhứ rõ ràng vẫn xem cô là cô nhóc vừa mới thành niên của năm nào. Đàm Tinh Úy cũng không biết cảm giác quen thuộc này là tốt hay xấu.

Có thể chỉ vài tháng trước, cô đột nhiên lại nghĩ đến Tô Nhứ. Rồi cứ thế, không ngăn được mình tưởng tượng nếu một ngày tình cờ gặp lại, không biết không khí giữa họ sẽ thế nào?

Trong tưởng tượng của cô, họ đã trở nên xa cách. Cô không biết nên nói gì với Tô Nhứ, chỉ có thể giữ nụ cười ngượng ngập trên môi. Không khí rõ ràng là gượng gạo, mỗi một câu nói đều phải suy nghĩ thật kỹ trước khi thốt ra.

Kỳ lạ là cô lại thích phiên bản tưởng tượng ấy hơn. Nếu giữa họ có chút khoảng cách, thì câu chuyện của họ sẽ không còn là phần tiếp theo của quá khứ nữa mà sẽ là một khởi đầu mới.

Nhưng ngay sau đó, cô lại cảm thấy mình nghĩ quá xa. Rốt cuộc là cô đang mong chờ điều gì? Chẳng phải hiện tại như thế này là tốt lắm rồi sao?

Nghĩ quá nhiều, cô không kiềm được lại ăn thêm mấy miếng nữa. Đừng nhìn hai người họ gầy cao như vậy mà lầm họ ăn khỏe thật đấy. Hồi lần đầu đi ăn cùng, cả hai đều ăn đến miếng cuối cùng, vừa nhai vừa nhìn đối phương với ánh mắt kiểu “Ủa trời, người hiểu mình rồi!” Về sau mỗi lần ăn riêng, cả hai đều rất hào sảng muốn ăn gì thì gọi, chưa từng biết đến khái niệm “lãng phí”.

Đồ ăn trên bàn chẳng mấy chốc đã dọn gần sạch, đến khúc dọn dẹp cuối cùng, Đàm Tinh Úy nhận được tin nhắn từ Đàm Ngân Thanh.

Một tin nhắn thoại cực kỳ lười đánh chữ: “Tối nay có về không?”

Đàm Tinh Úy gõ chữ đáp lại: [Sao vậy?]

Đàm Ngân Thanh: “Nếu có về thì mua cho chị cái bánh khoai môn của tiệm Steedron.”

Đàm Ngân Thanh: [Gửi địa chỉ Steedron]

Đàm Ngân Thanh: “Cảm ơn~”

Đàm Tinh Úy mở định vị nhìn một chút, rồi bấm giữ nút ghi âm trả lời: “Không tiện đường, khỏi cảm ơn.”

Quán bắt đầu ồn ào hơn, Đàm Tinh Úy mở âm lượng điện thoại to hơn tất nhiên, Tô Nhứ nghe thấy rõ.

“Ở đâu vậy? Chị có thể chở em đi mua.” Tô Nhứ nói.

Đàm Tinh Úy lắc đầu: “Thôi khỏi, xa lắm á.” Cô mở một app trên điện thoại: “Em gọi ship.”

Tô Nhứ bật cười.

Đàm Tinh Úy tất nhiên biết Tô Nhứ đang cười gì, cô nhún vai: “Hết cách rồi, chị gái nhà mình mà, phải cưng thôi.”

Tô Nhứ nhấp một ngụm nước lạnh: “Em với chị em thú vị thật đấy.”

Đàm Tinh Úy cúi đầu lướt điện thoại: “Thế à.”

Tô Nhứ: “Thật.”

Đàm Tinh Úy ngước mắt lên: “Ý chị là bọn em suốt ngày cãi nhau đúng không?”

“Cũng xem như vậy đi,” Tô Nhứ nói: “Lúc đầu chị cứ tưởng hai người không hợp lắm.”

Đàm Tinh Úy cười khẽ: “Nhiều người không quen bọn em đều nghĩ vậy.”

“Với lại em không gọi chị ấy là chị,” Tô Nhứ bắt đầu diễn lại: “Chị A Nhứ xinh đẹp, chị Trần Tịnh xinh đẹp, chị Dao Dao xinh đẹp, còn chị em thì... Đàm Ngân Thanh.”

Đàm Tinh Úy phì cười: “Chuẩn luôn,” Nhưng cô cũng nói: “Chị ấy cũng gọi em đầy đủ họ tên, người khác toàn gọi em là Tiểu Tinh.”