Chương 27

“Nếu chị nghĩ em sẽ không vui…” Giọng cô bắt đầu hơi bay lên: “Vậy sao còn giới thiệu em với đồng nghiệp là em gái chị?”

Tô Nhứ nghe xong lại bật cười.

Đàm Tinh Úy: “Cười gì đó?”

Tô Nhứ đưa tay ra trước mặt cô, lòng bàn tay hướng lên: “Ra mồ hôi rồi này.”

Đàm Tinh Úy: “Hả? Sao vậy?”

Tô Nhứ không nói lý do lòng bàn tay đổ mồ hôi, mà trả lời vào câu hỏi trước: “Ban đầu không nghĩ gì nhiều, tiện miệng nói đại. Sau đó thấy em hùng hổ giành thùng hàng với chị, lúc đó mới sực nhớ ra.”

Lúc này thì đến lượt Đàm Tinh Úy bật cười: “Em đơn thuần chỉ là muốn giúp chị xách thôi mà.”

Tô Nhứ ngọt ngào nói: “Cảm ơn em gái Tinh Tinh~”

Đàm Tinh Úy: “Xì.”

Tô Nhứ nghiêng đầu nhìn cô: “Dễ thương quá đi mất.”

Đàm Tinh Úy siết nhẹ cằm, sợ mình lại sắp không kiềm được mà nhếch môi lên.

Một lúc sau, cô mới chợt nhận ra nãy giờ Tô Nhứ đưa tay cho cô xem lòng bàn tay.

Nghĩa là gì? Là đang hồi hộp à?

Tô Nhứ sao lại phải hồi hộp?

Cần gì hỏi nữa chứ Tô Nhứ rõ ràng là để tâm đến Đàm Tinh Úy. Nếu đổi lại là người khác, có cần cô phải dè dặt từng câu từng chữ thế này không?

Thôi được rồi, Tô Nhứ à, đừng có thương nhiều quá.



Chẳng mấy chốc, xe đã đến công ty của Tô Nhứ. Đàm Tinh Úy tiếp tục phát huy tinh thần xách vác cống hiến, vác luôn thùng đồ giúp Tô Nhứ mang vào sảnh tầng một.

Điểm đến tiếp theo quán nướng! BBQ time!

“Bữa nay thứ Sáu.” Lên xe lại lần nữa, Tô Nhứ hỏi: “Bình thường chị Ngân Thanh về nhà hôm nay hay mai?”

Tay Đàm Tinh Úy đang kéo dây an toàn khựng lại một chút, cô đáp: “Tùy, tùy tâm trạng chị ấy.” Rồi cũng hỏi lại: “Gọi chị ấy đi chung không?”

“Nghe giọng em…” Tô Nhứ khởi động xe “Em muốn gọi hay không muốn gọi?”

Tất nhiên là không muốn rồi. Cô và Đàm Ngân Thanh lúc nào chẳng có thể ăn chung, cần gì chen vào bữa cơm hiếm hoi của cô với Tô Nhứ.

“Không biết chị ấy về chưa.” Nhưng miệng thì lại nói như vậy.

Tô Nhứ: “Để chị hỏi.”

Tâm trạng Đàm Tinh Úy tụt dốc không phanh.

Cô trơ mắt nhìn Tô Nhứ đưa tay chạm vào màn hình trung tâm, mở danh bạ, lướt xuống rồi lại lướt xuống.

Đừng lướt nữa đừng lướt nữa, tay cậu đẹp như vậy mà lướt kiểu đó mất hết phong độ rồi!

Màn hình cuối cùng cũng hiện đến mục có tên “Đàm Ngân Thanh”.

Và ngay tại thời điểm ấy, ngón tay thao tác siêu mượt của Tô Nhứ dừng lại.

“Gọi không?” Cô hỏi, tay đưa ra như chuẩn bị bấm.

Ngọn lửa u sầu trong lòng Đàm Tinh Úy như bị quẹt cho một mồi lửa.

“Hả?” Cô ngơ ngác bật tiếng.

Tô Nhứ rút tay lại, bấm quay về màn hình chính. Màn hình nhanh chóng chuyển lại bản đồ chỉ đường.

Tô Nhứ: “Thôi khỏi gọi.”

Đàm Tinh Úy không ngờ Tô Nhứ lại chơi một cú cua gấp như vậy. Trong đầu cô, cảnh tượng đã fast forward tới đoạn Đàm Ngân Thanh ngồi đối diện bên bàn ăn rồi cơ.

Vậy mà giờ, Đàm Tinh Úy như sống lại từ cõi chết.

Đã thế, Tô Nhứ còn bồi thêm một câu: “Không nói với chị ấy.”

*

Tô Nhứ không gọi cho Đàm Ngân Thanh. Đàm Tinh Úy tất nhiên là vui rồi.

Vui ơi là vui. Ha ha ha ha!

Ban đầu còn nhịn cười trong lòng, nhưng xui là ra khỏi ngã tư thì gặp ngay đèn đỏ. Tô Nhứ dừng xe, nghiêng đầu liếc nhìn cô.

Chỉ một cái nhìn đó thôi, chẳng hiểu trúng huyệt gì, khiến Đàm Tinh Úy bật cười thành tiếng.

Tô Nhứ nhướng mày nghi hoặc: “Hử?”

Đàm Tinh Úy tất nhiên không giải thích, nhưng lại bắt đầu lắc lư theo điệu nhạc. Miệng thì hát vống lên thành lời mới: “Đi ăn nướng thôi đi ăn nướng thôi~!”

Tô Nhứ hỏi: “Đói rồi à?”

Cô liền phụ họa theo: “Đói rồi đó. Trưa nay không kịp ăn cơm, chỉ ăn được miếng bánh mì thôi. Đói chết đi được!”

Tô Nhứ: “Sắp tới rồi.”

Đàm Tinh Úy chợt nhớ ra gì đó: “Thứ Sáu, quán đó chắc đông lắm á. Hay là đặt số trước?”

Tô Nhứ: “Chị đặt rồi.”

Đàm Tinh Úy lập tức “Woa~~~” một tiếng: “Chị A Nhứ xinh đẹp quá thông minh, chu đáo ghê luôn!”

Tô Nhứ bật cười.

Đàm Tinh Úy không kiềm được nữa. Nhạc trong xe vẫn đang phát bài hồi nãy, đúng ngay đoạn lúc nãy cô chế lời. Thế là cô lại tiếp tục hát, nhưng lần này biến tấu luôn thành: “Chị A Nhứ xinh đẹp, chị A Nhứ xinh đẹp~!”

Tô Nhứ hoàn toàn bị cô chọc cười thành tiếng.

Hai người tan làm sớm, giờ cao điểm vẫn chưa bắt đầu. Số thứ tự Tô Nhứ lấy vừa đúng, họ lướt thẳng vào quán, được xếp ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

Vừa ngồi xuống, Tô Nhứ đã bắt đầu chọn món. Đàm Tinh Úy còn chưa định hình xong thì Tô Nhứ đã gửi đơn đầu tiên đi mất tiêu rồi.

“Muốn ăn gì không?” Tô Nhứ đưa điện thoại cho cô: “Gọi thêm món, gọi thêm nước.”

Đơn đầu tiên là Tô Nhứ gọi cho cô nàng ham ăn, toàn là mấy loại thịt ăn no bụng. Đàm Tinh Úy vừa lướt menu vừa hỏi: “Ủa, chị không gọi nước hả?”

Tô Nhứ: “Em gọi giùm chị luôn đi.”

Vì một câu đó mà Đàm Tinh Úy lại xấu hổ vui mừng y như lần đầu crush trả lời tin nhắn. Cô cắn môi, thêm vào hai món nước ngon nhất quán, rồi hỏi: “Chị muốn ăn mực nướng không?”

Tô Nhứ: “Muốn.”

“Thế nấm không?”

“Cũng muốn.”

“Phô mai?”

“Muốn luôn.”

Được! Đàm Tinh Úy thêm hết vào giỏ. Còn gọi thêm một bát canh. Ngay lúc này, điện thoại cô rung lên là tin nhắn từ nhóm chat ký túc xá.

Người gửi: Đàm Ngân Thanh.

Nội dung: [Mọi người đang làm gì thế?!!]

Đàm Tinh Úy ngẩng đầu liếc Tô Nhứ một cái.

Chỉ là một ánh nhìn rất vô thức, nhưng không ngờ lại bị Tô Nhứ bắt trọn.

“Sao vậy?” Tô Nhứ hỏi.

Tin nhắn của Đàm Ngân Thanh hiển thị trên màn hình đúng một lúc rồi tự biến mất. Đàm Tinh Úy chọn xong những món mình muốn ăn, đưa điện thoại lại cho Tô Nhứ: “Chị em nhắn trong nhóm ký túc xá.”

Tô Nhứ vừa cầm điện thoại thì thấy ngay tin nhắn đó. Đúng lúc đồ nướng được mang ra, cô giơ máy chụp một tấm ảnh bàn ăn.