Khóe miệng Đàm Tinh Úy có dấu hiệu hơi nhếch lên Tô Nhứ biết cô đang giở trò gì rồi.
Tuy trong lòng thừa nhận, nhưng miệng vẫn không chịu: “Có hả?”
Tô Nhứ hỏi lại: “Không có hả?”
Thì cũng có đấy, từ lúc phát hiện ra đến lúc chào nhau, chắc còn chưa đầy một phút.
Nhưng Đàm Tinh Úy chẳng thèm quan tâm: “Chị cố tình trêu em mà.”
Tô Nhứ: “Ờ, đúng rồi đấy.”
Đàm Tinh Úy nghẹn lời, nhìn Tô Nhứ bằng một biểu cảm mà chính cô cũng không biết nên mô tả thế nào vừa nghi ngờ vừa dở khóc dở cười.
Tô Nhứ như đang cười mà cũng không hẳn, tiếp tục chọc: “Giận à?”
Đàm Tinh Úy hừ một tiếng: “Trà dâu tằm chanh, năm phần đường.”
Vừa dứt câu, nụ cười trên mặt Tô Nhứ càng sâu hơn.
Không hiểu sao Đàm Tinh Úy cũng bật cười theo: “Cười cái gì vậy?”
Tô Nhứ lôi ra một túi trà sữa từ sau lưng.
Đàm Tinh Úy ngạc nhiên: “Không phải chứ?”
Tô Nhứ: “Không phải thật.”
Quả đúng là không phải là trà ô long đào ngọt bảy phần đường.
Cũng được. Ừ, cũng ổn.
Đàm Tinh Úy giơ tay định nhận, ai dè Tô Nhứ né tay về sau.
Tô Nhứ: “Chị sẽ mua lại cho em một ly khác.”
Đàm Tinh Úy giật lấy luôn: “Không cần, em muốn cái này.”
Tô Nhứ đành buông tay đưa cho cô, nhưng đồng thời cũng lấy điện thoại ra: “Em uống trà dâu tằm chanh của cửa hàng nào?”
Đáng lẽ lúc này Đàm Tinh Úy nên khách sáo nói kiểu “thôi được rồi, cái này là được rồi, mua nhiều quá tớ uống không hết đâu” nhưng cơ thể lại thành thật nghiêng sát qua, dí sát vào màn hình điện thoại của Tô Nhứ, chỉ vào app giao đồ ăn: “Chỗ này nè.”
Tô Nhứ tiếp tục bấm bấm, miệng lẩm bẩm: “Dễ dụ quá đi mất.”
Đàm Tinh Úy siết chặt răng hàm sau, giả vờ tức giận: “Ý chị là gì hả?”
Tô Nhứ nghiêng đầu, cong tay gõ nhẹ lên má cô: “Ý chị là em ngoan.”
Đàm Tinh Úy: “Tốt nhất là vậy đó.”
Tô Nhứ cười khẽ: “Chị thì có thể có ý gì xấu chứ, bây giờ đến chị em cũng không tin à?”
Đàm Tinh Úy lập tức trở mặt như trở bàn tay, cười tươi như hoa: “Tin mà tin mà, cảm ơn chị A Nhứ xinh đẹp, chị A Nhứ xinh đẹp là nhất, chị A Nhứ đẹp là số một thế giới luôn á!”
Tô Nhứ chỉ vừa bấm nút đặt đơn, vừa cười, không trả lời câu nịnh nọt lộ liễu kia.
“Em xong việc rồi à?” Đặt đồ xong, Tô Nhứ quay sang hỏi.
Đàm Tinh Úy suy nghĩ một lát, cẩn thận gật đầu: “Xong rồi.”
Tô Nhứ chẳng hề nghi ngờ gì: “Chị còn phải ở lại thêm chút nữa, em chờ được không?”
Đàm Tinh Úy: “Được chứ.”
Tô Nhứ: “Ăn nướng không?”
Đàm Tinh Úy: “Có chứ.”
Tô Nhứ: “Vậy thì ăn nướng nhé.”
Đàm Tinh Úy: “Rõ là chị mới là người muốn ăn nướng.”
Tô Nhứ cười rất ngọt: “Bị em phát hiện rồi.”
Đàm Tinh Úy: &*@#%
Tô Nhứ dắt Đàm Tinh Úy đi xuyên qua đám đông, đến chỗ mép sân khấu. Cô đưa cho Đàm Tinh Úy một chiếc ghế, sau đó không biết từ đâu lôi ra một khối rubik, đặt vào tay cô.
“Chị đi làm tiếp đây, có gì thì ra sau tìm chị nhé.” Tô Nhứ nói.
Đàm Tinh Úy: “Ừ.”
Dường như Tô Nhứ vẫn giữ thói quen ngày xưa khi ở bên Đàm Tinh Úy. Hồi đó mỗi lần CLB kịch nói của Tô Nhứ tập luyện, Đàm Tinh Úy đều bám theo. Lúc ấy Tô Nhứ cũng sắp xếp cô ngồi ở một chiếc ghế góc sân khấu, đưa cho cô một món đạo cụ xoắn não, rồi lặng lẽ bận việc.
Trà sữa không nói là sẽ mua nhưng vẫn mua. Bữa tối không nói là sẽ ăn chung nhưng vẫn sắp xếp.
“Ê, hồi nãy hình như tao thấy chị Tô đó.”
Đàm Tinh Úy đang nghịch khối rubik trong tay, nghe thấy có hai người đi ngang qua.
“Chị Tô? Chị ấy cũng tới á? Đâu đâu?”
“Chắc ở hậu trường rồi, thấy chị ấy vừa đi vào đó mà.”
Không nói gì thêm, đôi tai dựng đứng của Đàm Tinh Úy cũng rũ xuống, tiếp tục nghịch khối rubik trong tay.
Rubik này không dễ xoay lắm, hơi cứng, nhưng còn mới, có lẽ là đạo cụ sự kiện hôm nay, dùng xong thì thôi.
Hồi cuối cấp ba, Đàm Tinh Úy từng đắm chìm nghiên cứu cái này một thời gian, thuộc làu nhiều công thức. Mà chuyện đó cũng không ngoài liên quan đến Tô Nhứ. Nguồn cơn bắt đầu từ lần đầu tiên cô đến nhà Tô Nhứ, vô tình nhìn thấy một khối rubik bị xáo tung trên kệ sách. Mà khi ấy cô chẳng biết tí gì về rubik cả.
Thế nhưng chỉ bốn ngày sau, lần thứ hai đến nhà Tô Nhứ, giữa hai người đã có cuộc đối thoại thế này:
“Chị Nhứ, chị cũng chơi rubik à?”
“Cũng? Em cũng biết chơi sao?”
“Biết một chút.”
“Đây nè.”
“Để em thử xem.”
Xoạch xoạch xoạch.
“Woa, nhóc con, giỏi quá vậy, nhanh thế đã xoay xong rồi.”
“Hehe.”
“Còn khiêm tốn nữa chứ, thế này mà gọi là biết chút à?”
“Cũng bình thường thôi, em thấy em không giỏi lắm đâu.”
“Rất giỏi đấy, giỏi hơn chị nhiều. Đây là lần đầu chị thấy ai xoay nhanh thế luôn đó.”
Rubik trong tay đã xoay đến tầng hai, nhưng do nhớ lại chuyện cũ nên tốc độ của Đàm Tinh Úy cũng chậm lại hẳn.
Làm gì mà diễn sâu dữ vậy trời…
Đúng lúc đó, tin nhắn từ nhóm làm việc nhảy vào. Đàm Tinh Úy dứt khoát đặt rubik xuống. Dù gì cũng vẫn đang trong giờ làm việc, cô lập tức vào trạng thái “Tiểu Đàm làm kế hoạch”.
Công việc cũng không ít, Đàm Tinh Úy lướt qua đủ loại phần mềm công ty, nào email, nào nhóm chat, nào bảng WPS thời gian cứ thế bị nuốt trôi trong im lặng.
Khi đang mải xử lý một loạt dữ liệu, ly trà dâu tằm bỗng được đặt nhẹ lên bàn bên cạnh. Đàm Tinh Úy liếc nhìn, theo tay người vừa đặt ly lên mà ngẩng đầu.
Hóa ra là trà sữa cô vừa đặt được mang tới. Tô Nhứ nhìn cô cười một cái, rồi thuận tay cầm luôn ly trà ô long đào mà Đàm Tinh Úy mới uống vài ngụm, mang đi.
Không nói không rằng, cứ thế mà cầm đi. Rời đi còn nhấp một ngụm nữa chứ.
Trên miệng ly vẫn còn dấu son của cô ấy luôn đó nha!
Một lát sau, hoạt động của “anh chồng cũ” cũng gần kết thúc. Ảnh chuẩn bị xuống sân khấu, còn công việc của Đàm Tinh Úy thì hoàn toàn kết thúc.