Tô Nhứ: [Em đang ở quảng trường TU à?]
Đàm Tinh Úy chưa kịp mở ra đọc kỹ, đã lẳng lặng huỷ cuốc xe.
Trên màn hình bật ra thông báo “Huỷ trong 3 phút sẽ không bị tính phí”, khiến cô tự bật cười thành tiếng.
Mở lại WeChat.
Đàm Tinh Úy: [Ừ.]
Tô Nhứ: [Chị em vừa nói với chị.]
Đàm Tinh Úy: [Em cũng vừa mới nói với chị em thôi mà.]
Tô Nhứ không trả lời nữa.
Đàm Tinh Úy: […]
Nói gì đi chứ!!!
Cô quay lại app đặt xe lần nữa, nhưng mãi vẫn không thể bấm nút gọi, cứ lặp đi lặp lại thao tác chọn loại xe một cách vô nghĩa.
Cuối cùng, không biết đã đợi bao lâu, tin nhắn mới lại hiện lên.
Tô Nhứ: [Mười phút nữa em còn ở đấy không?]
Đàm Tinh Úy mới nhận ra hóa ra trong sự bối rối âm ỉ nãy giờ, cô vẫn luôn nín thở.
Cô thở ra một hơi thật chậm, rồi gõ vào khung chat dòng “Chị định qua đây à?”, nhưng rồi lại xóa sạch.
Đàm Tinh Úy: [Có.]
Tô Nhứ: [Chị cũng đang ở đây.]
Đàm Tinh Úy lập tức quay lại vị trí ban nãy trên tầng hai, tựa người vào lan can.
Trong đầu lại bắt đầu suy đoán Tô Nhứ nói “mười phút nữa”, có nghĩa là đang từ chỗ khác đi tới ư?
Nếu tính như vậy thì thật ra là rất có duyên đấy chứ.
Haizz, kem cũng ăn xong rồi, chỉ có thể tự cười trừ.
Đàm Tinh Úy đưa tay sờ mũi, che đi một chút cảm xúc, tránh để người qua đường hiểu nhầm cô là một kẻ đang tự dưng bật cười giữa trung tâm thương mại.
Mười phút không chính xác lắm thực tế là chín phút không bốn giây Tô Nhứ xuất hiện.
Trên sân khấu tầng một, “anh chồng cũ” của Đàm Ngân Thanh bất ngờ làm một động tác đáng yêu, đám fan phía dưới lập tức reo lên rầm rộ. Đàm Tinh Úy cúi đầu nhìn, rồi cũng không giấu giếm mà cười toe cùng đám người bên dưới.
Tô Nhứ mang theo một túi đồ, vừa đến đã có người ra đón rất lễ độ, đỡ lấy túi từ tay cô rồi cùng cô đi vào khu hậu trường phía sau sân khấu.
Biến mất khỏi tầm nhìn.
Chỉ một lát sau, điện thoại của Đàm Tinh Úy sáng lên.
Tô Nhứ: [Em ở đây cả buổi chiều à?]
Đàm Tinh Úy: [Ừm.]
Tô Nhứ: [Đi làm?]
Đàm Tinh Úy: [Ừm.]
Tô Nhứ: [Kết thúc lúc mấy giờ? Tối nay ăn tối cùng nhau không?]
Còn chưa kịp trả lời, Tô Nhứ đã từ phía hậu trường đi ra. Đàm Tinh Úy lập tức bị cô thu hút toàn bộ sự chú ý.
Lần này Tô Nhứ xuất hiện với bảng tên nhân viên đeo trước ngực, rõ ràng là nhân viên chính thức của ban tổ chức. Cô gái vừa đi cùng lúc nãy cũng đi ra theo, cả hai vừa nói chuyện vừa ngẩng đầu nhìn lên mấy tấm poster quảng cáo treo trong trung tâm thương mại.
Từ trái qua phải, ánh mắt của Tô Nhứ vội vàng lướt qua người Đàm Tinh Úy, rồi ngẩng lên nhìn tầng bốn.
Đàm Tinh Úy cũng nhìn theo lên tầng bốn trên đó cũng treo vài tấm poster khổng lồ nữa.
Khi tầm mắt quay trở lại, người nhân viên đi cùng đã rời đi, chỉ còn lại một mình Tô Nhứ đứng bên mép sân khấu, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn chăm chú lên sân khấu, nơi MC đang tương tác cùng nam thần tượng.
Đàm Tinh Úy gửi tin nhắn: [Được.]
Tốc độ truyền tin của mạng vẫn chậm hơn mắt người một chút, Đàm Tinh Úy thấy điện thoại trong tay Tô Nhứ sáng lên.
Dù không thấy rõ nội dung, cô cũng có thể đoán được diễn biến.
Tô Nhứ nhấc điện thoại lên, điện thoại tự động mở khóa, cô thấy tin nhắn.
Từ góc nhìn của Đàm Tinh Úy hơi chéo về phía sau cô rất rõ ràng nhìn thấy Tô Nhứ mỉm cười.
Rồi Tô Nhứ cúi đầu trả lời, sau đó lại bỏ điện thoại xuống.
Phía bên này, màn hình điện thoại của Đàm Tinh Úy sáng lên.
Tô Nhứ: [Em muốn uống gì?]
Đàm Tinh Úy hơi ngẩn người, cảm thấy hơi lạ.
Ngay giây sau, ở tầng dưới, Tô Nhứ ngẩng đầu lên.
Giống như hôm ở sân bay, ánh mắt của Tô Nhứ chuẩn xác bắt được ánh nhìn của Đàm Tinh Úy.
Lúc này cô mới hiểu vì sao khi nãy Tô Nhứ lại cười khi xem tin nhắn giống như một trò chơi trốn tìm nho nhỏ, có lẽ là bị lộ khi nhìn mấy tấm poster.
Dù là gì đi nữa, Đàm Tinh Úy cũng đành lộ ra vẻ mặt “bị chị bắt gặp rồi còn gì”.
Khoảng cách không gần cũng chẳng xa, mắt kính cô đang đeo vừa vặn để nhìn rõ mọi thứ biểu cảm nhàn nhạt nơi chân mày đuôi mắt của Tô Nhứ, có vẻ như đang cười, mà cũng không hẳn là đang cười.
Tô Nhứ hơi nghiêng đầu nhìn cô, dường như thấy Đàm Tinh Úy mãi vẫn không nhúc nhích gì, vài giây sau, cô khẽ nhướng mày, lộ ra vẻ nghi hoặc.
Mà không hiểu sao, Đàm Tinh Úy lại thấy khoái khoái trong lòng.
Thế là cô càng cố tình không nhúc nhích.
Tô Nhứ nhúc nhích rồi tay phải đang khoanh trước ngực từ từ thả xuống, vẫn là dáng vẻ ngẩng đầu, hơi ngạo ngược, lòng bàn tay úp xuống, ngón trỏ và giữa duỗi thẳng, nhẹ nhàng chỉ xuống một cái.
Xuống.
…
Xuống thì xuống.
Đàm Tinh Úy đi xuống thật.
“Anh chồng cũ” của Đàm Ngân Thanh thật ra cũng không nổi tiếng lắm, là thành viên rìa rìa trong một nhóm nhạc nam siêu nhỏ. Năm đó Đàm Ngân Thanh nhất kiến chung tình chỉ vì người này trông giống cậu bạn mà chị từng thầm thích thời cấp hai.
Nói thật thì không có sức hút cho lắm, mấy năm rồi cũng chỉ lẹt đẹt, vì thế số người vây quanh cũng không quá đông. Nhưng dù vậy, lúc Đàm Tinh Úy đứng bên ngoài nhìn vào đám đông vẫn cảm thấy hơi chùn bước, không biết nên chen vào từ đâu.
Nhưng không sao có người tới đón.
Tô Nhứ cao hơn mặt bằng chung một chút, đứng giữa đám đông vẫn cao hơn nửa cái đầu. Đàm Tinh Úy chỉ cần đứng ngoài cũng thấy rõ đám người rẽ sang hai bên nhường đường, để Tô Nhứ bước ra đón cô.
Đàm Tinh Úy đứng yên ở chỗ cách xa chỗ đông người, không nhúc nhích. Tô Nhứ thì đi thẳng tới trước mặt cô.
“Chị thấy em rồi.” Đàm Tinh Úy mở miệng trước.
Một câu mở đầu chẳng đầu chẳng đuôi, đến lúc nói ra cô cũng không chắc mình đang nói gì. Nhưng Tô Nhứ lại trả lời: “Chị cũng nói với em ngay sau đó còn gì.”