Tiểu Tiễn Đao: [Hí hí hí~]
Tiểu Tiễn Đao: [gửi ảnh]
Đàm Tinh Úy mở ra xem, là bát mì đã ăn sạch trơn.
Tiểu Tiễn Đao: [Ăn xong rồi nè, chuẩn bị nghỉ trưa~]
Tiểu Tiễn Đao: [Cũng mong chờ chuyện sau này của cậu và chị ấy nữa đó!]
Tiểu Tiễn Đao: [(Đừng nói không có nhé, không nghe, không quan tâm, chỉ cần tớ còn sống thì vẫn còn hy vọng!!!)]
Đàm Tinh Úy bị chọc cười: [Được rồi được rồi, ngủ đi nha~]
Chỉ tán gẫu vài câu với Tiểu Tiễn Đao mà cô thấy lòng nhẹ hẳn. Nhân tiện xem thêm vài bình luận và tin nhắn riêng vừa đến, rồi tiện tay chuyển qua Weibo của mình.
Lướt Weibo chán chê, lại sang WeChat. Trên vòng bạn bè có thông báo đỏ. Vài phút trước, Đàm Ngân Thanh vừa đăng một bài: “Chào mừng bảo bối giỏi nhất, xinh nhất, dễ thương nhất, tốt bụng nhất, hoàn hảo nhất trên thế gian này về nước!!!”
Đính kèm hai bức ảnh, một là ảnh cả nhóm đi ăn hôm nay, một là ảnh nửa người đẹp như mộng của “bảo bối”.
Đàm Tinh Úy tất nhiên là giữ cả hai tấm lại, còn nhấn giữ xem đi xem lại mấy lần.
Chắc hôm nay họ đã hẹn chụp ảnh từ trước, nên ai nấy đều makeup chỉnh tề. Nhưng vẫn thiếu một thứ nhỏ nhỏ trong ảnh không có cô.
Ha ha.
Không chỉ có Đàm Ngân Thanh, cả Trần Tịnh và Dao Dao cũng đăng trạng thái tương tự, lời khen ngợi, cộng thêm chào mừng A Nhứ trở về. Mỗi người cũng đính kèm hai tấm ảnh một ảnh nhóm y hệt nhau, một ảnh đơn của Tô Nhứ với góc chụp khác.
Đàm Tinh Úy tất nhiên cũng lưu hết.
Và rồi, không thể kiềm lòng mà bắt đầu tưởng tượng.
Nếu hôm nay cô đi, cô sẽ ngồi ở đâu nhỉ? Đàm Ngân Thanh ngồi mé trái bức ảnh, Tô Nhứ ở tận mé phải. Vậy cô sẽ ngồi cạnh ai đây?
Tất nhiên là mong ngồi cạnh Tô Nhứ rồi! Tốt nhất là Đàm Ngân Thanh buông lời chọc ghẹo mấy câu khiến cô phát cáu, không thèm nói chuyện nữa, để rồi cô có cớ quay sang Tô Nhứ.
A Nhứ tỷ nhất định sẽ thu nhận cô biết đâu còn là hai người ngồi gần nhau nhất trong ảnh ấy chứ.
Hí hí hí.
Haizz…
Đàm Tinh Úy lần lượt thả tim cho mấy bài đăng đó rồi thoát khỏi vòng bạn bè.
Cuối tuần luôn trôi nhanh hơn bình thường, rõ ràng chẳng làm gì cả mà thời gian cứ “vèo” một cái là tối rồi, lại “vèo” thêm cái nữa là đến thứ Hai.
Cái mà Đàm Tinh Úy nói với Tô Nhứ về việc “chuyển chính thức”, thật ra chính là trong tháng này. Thế nên mấy tuần kế tiếp dù khối lượng công việc có đột ngột tăng vọt, tâm trạng của cô vẫn rất bình thản.
Tuần này trôi qua, tuần khác lại đến, chớp mắt đã đến thứ Sáu.
Chiều hôm đó, Đàm Tinh Úy có một chuyến công tác bên ngoài. Một dự án tại trung tâm thương mại được cô xử lý xong sớm tận hai tiếng so với kế hoạch. Rời khỏi đó với tâm trạng nhẹ bẫng, như đặt được dấu chấm hết hoàn hảo cho quãng thời gian mấy tháng điên đầu vừa qua.
Mà đã xong sớm thì phải thưởng cho mình chứ! Cô hớn hở mua cho mình một cây kem và một phần bánh ngọt. Vừa ăn vừa phát hiện tầng một của trung tâm thương mại đang náo nhiệt bất thường, hình như có sự kiện gì đó.
Cô đang đứng tầng hai, không gần cũng chẳng xa, chỉ là bị cận nhẹ nên không thấy rõ lắm. Thế là cô lôi kính từ trong túi ra đeo.
Nhìn rõ người đang đứng trên sân khấu tầng dưới xong, Đàm Tinh Úy lập tức móc điện thoại ra, chụp một phát rồi gửi cho Đàm Ngân Thanh.
Đàm Tinh Úy: [Anh chồng cũ của chị nè.]
Chưa kịp ăn xong muỗng kem, Đàm Ngân Thanh đã nhắn lại: [Sao mày cũng ở đây?]
[Biết rồi biết rồi! Mày là người thứ năm gửi tin này cho tao rồi đó!!!]
[Biểu cảm giận dữ]
Đàm Tinh Úy: [Ủa chứ chị không bảo hết yêu rồi sao?]
Đàm Ngân Thanh: [Hồi tao còn yêu thì ổng chưa về Hải Thành.]
[Giờ quay lại làm cái gì không biết.]
Rồi lại tiếp: [Mà nói chứ, A Nhứ xin được cho tao một tấm ảnh có chữ ký đó nha~]
[Hề hề hề.]
Đàm Tinh Úy lập tức đứng thẳng người lại: [A Nhứ?]
Đàm Ngân Thanh: [Ủa mày không biết hả, hãng mỹ phẩm mà ổng làm đại diện ấy, là công ty của A Nhứ đó.]
Đàm Tinh Úy trong lòng “à” một tiếng, ngoài miệng lại “ồ” thêm một cái, lặng lẽ ghi thêm một thông tin có ích nữa.
Cô bắt đầu thấy nghi nghi, liền kéo khung chat lên lại, trích lại dòng “sao mày cũng ở đây?” ban đầu của Đàm Ngân Thanh, rồi hỏi.
Đàm Tinh Úy: [A Nhứ cũng có mặt à?]
Đàm Ngân Thanh: [Cái đó tao không rõ, cổ không nói là ở hiện trường.]
[Ảnh có chữ ký là cổ nhờ đồng nghiệp xin dùm.]
Đàm Tinh Úy lập tức thoát khỏi khung chat, kéo xuống danh sách tin nhắn nhưng kéo hơi nhanh, tay trượt một phát bay về tận mấy tuần trước mà vẫn chưa thấy tên Tô Nhứ đâu. Cô dứt khoát chuyển qua danh bạ, lướt đến mục chữ cái “S”.
Cuối cùng cũng thấy.
Nhấn vào tên Tô Nhứ, rồi vào cửa sổ trò chuyện, Đàm Tinh Úy đứng chết trân trước giao diện trò chuyện đó.
Sự nôn nóng muốn tìm người và sự ngập ngừng không biết mở lời thế nào đυ.ng nhau chan chát, làm cô bỗng nhiên bình tĩnh lại.
Cô mở album ảnh, chọn tấm hình mới gửi cho Đàm Ngân Thanh.
… Nhưng rồi lại bỏ chọn.
Thoát album, thoát luôn khỏi khung chat.
Kem để nãy giờ đã hơi tan, phần nước sánh sánh phía trên được cô múc một thìa bỏ vào miệng, sau đó cắn thêm miếng bánh ốc quế giòn giòn.
Đàm Tinh Úy, giờ cô nhát thế.
Hồi xưa cái cô này, chỉ cần vừa nghĩ đến Tô Nhứ là có thể lập tức chạy đi làm phiền người ta liền á!
Cắn thêm miếng bánh ốc quế nữa, Đàm Tinh Úy dán mắt xuống sân khấu tầng dưới.
Thôi, cứ xem là tùy duyên vậy đi.
Mười lăm phút sau, cây kem đã ăn xong, bánh cũng hết luôn. Cô vẫn chẳng thấy bóng dáng quen thuộc nào quanh sân khấu cả.
Ờ, không có duyên rồi.
Đàm Tinh Úy quăng rác vào thùng, hướng ra cửa trung tâm thương mại, tiện thể mở app đặt xe.
Ngay khi chuyến xe vừa được xác nhận, phía trên điện thoại bật ra một thông báo tin nhắn.