Chương 21

Tiểu Tiễn Đao: [Tớ kích động quá đi mất, nguyên cả buổi sáng ngồi cắm trong phần bình luận bài của cậu, lớp thì chả buồn học.]

Tiểu Tiễn Đao: [A a a hai người gặp nhau rồi hả!]

Tiểu Tiễn Đao: [Chị ấy về từ khi nào vậy? Hai người gặp nhau lúc nào? Gặp nhau thế nào?]

Tiểu Tiễn Đao: [Tớ kích động đến mức tô mì để nguội luôn rồi, cậu xem nè!]

Tiểu Tiễn Đao: [gửi ảnh]

Đàm Tinh Úy bị Tiểu Tiễn Đao chọc cười, cũng từ đó mà nhớ lại một phần tính cách của cô bạn nhỏ này rất thật lòng, rất đáng yêu.

Tiểu X: [Thế thì ăn mì trước đã nha.]

Tiểu Tiễn Đao: [Okay okay okay!]

Tiểu Tiễn Đao: [Tớ ăn luôn đây!]

Tiểu Tiễn Đao: [Có diễn biến gì mới nhất định phải kể cho tớ nghe đó nha hu hu hu.]

Tiểu Tiễn Đao: [Mà không kể cũng không sao đâu hí hí, Tiểu X bận thì cứ lo việc của cậu trước đi.]

Tiểu X: [Tạm thời chỉ gặp nhau thôi, hôm qua đi ăn khuya chung.]

Tiểu X: [Có cả chị của tớ nữa.]

Tiểu Tiễn Đao: [A a a được được được!]

Tiểu Tiễn Đao: [Hai người có nói gì không?]

Tiểu X: [Cũng có nói, mấy chuyện linh tinh.]

Tiểu Tiễn Đao: [Thế cậu có…]

Tiểu Tiễn Đao: [Có hỏi chị ấy hôm đó vì sao không tới không?]

Nụ cười của Đàm Tinh Úy khựng lại trên mặt.

Tổn thương chạm ngưỡng rồi.

Cô lại mở bàn phím, rồi lại tắt đi. Mở ra rồi lại tắt.

Hôm đó vì sao Tô Nhứ không đến?

Bốn năm trước, mấy ngày trước khi Tô Nhứ ra nước ngoài, bạn bè đại học và cấp ba của cô ấy tổ chức một buổi tiệc chia tay nhỏ.

Người ta là bạn học, bạn thân, theo lý thì chẳng liên quan gì đến Đàm Tinh Úy cả, cũng không cần thiết phải mời.

Thế mà Tô Nhứ lại mời cô.

Mà đúng lúc đó, Tô Nhứ đang ở giai đoạn “nói gì nghe nấy” với cô, chỉ cần cô dịu giọng một chút là Tô Nhứ sẵn sàng chiều theo mọi thứ.

Đàm Tinh Úy bay lên mây luôn.

Tự ảo tưởng mình là người đặc biệt, đến mức đêm hôm đó còn lén nhét vào túi của Tô Nhứ một tờ giấy nhỏ, chỉ vài dòng chữ.

Cô có rất nhiều điều muốn nói với Tô Nhứ, thậm chí còn muốn tỏ tình nữa kìa. Vậy nên trong tờ giấy nhỏ ấy, cô viết: “Tan tiệc, ra vườn hoa nhỏ cạnh xích đu, em có chuyện muốn nói với chị.”

Cô muốn nói thẳng mặt với Tô Nhứ, muốn nhìn biểu cảm trên gương mặt cô ấy sau từng câu mình nói. Tô Nhứ sắp ra nước ngoài rồi, chẳng biết bao giờ mới quay lại, cô chẳng nghĩ được đến chuyện sau này, chỉ biết nếu không nói ra, chắc chắn cô sẽ hối hận suốt đời.

Nhưng mà cô cũng sợ. Không phải hoàn toàn có đủ dũng khí. Vì vậy, tờ giấy đó cô không ký tên.

Cô nghĩ, lỡ như Tô Nhứ tò mò thì sao? Người đến đều là bạn bè của Tô Nhứ cả, mà Tô Nhứ là người tốt như vậy, chắc nể mặt mà đến một chút chứ?

Ha ha… Sự thật là Tô Nhứ không đến.

Đàm Tinh Úy không nhớ rõ mình đã chờ bao lâu, chỉ nhớ hôm đó trời rất nóng, muỗi thì nhiều không đếm xuể, Đàm Ngân Thanh thì cứ gọi điện liên tục, hỏi cô đang ở đâu.

Đêm đó tối đen như mực, không có trăng, chỉ có năm chiếc đèn đường le lói chiếu sáng. Dưới hồ, mấy con ếch kêu “ộp ộp”.

Cuối cùng, cô cũng rời đi vì cuộc gọi của Đàm Ngân Thanh, hỏi cô không phải đã bảo về sớm rồi sao, sao giờ còn chưa về tới nhà, ba mẹ đang hỏi đấy, đi đâu rồi.

Chạy về nhà, như một kẻ thua trận.

Dù vậy, tâm trạng tối đó cũng chưa đến mức tệ. Chỉ hơi hụt hẫng một chút vì mọi việc không theo kế hoạch.

Phải đến hôm sau, khi cô thật sự không chịu nổi mà đi tìm Tô Nhứ, mới ăn một cú sét đánh giữa trời quang.

Cô hỏi Tô Nhứ: “Chị có thấy trong túi có thêm gì không?”

Câu hỏi mang tính thăm dò, nhưng bên kia trả lời cực nhanh: “Chị biết là em.”

Đàm Tinh Úy như bị rút hết máu trong nháy mắt, trái tim quay ngoắt 180 độ. Cô lập tức hiểu ra Tô Nhứ không đến không phải vì không thấy tờ giấy, cũng không phải vì thấy mà không biết ai viết mà vì Tô Nhứ biết rõ người hẹn mình là Đàm Tinh Úy.

Cảm xúc sụp đổ hoàn toàn.

Trong đầu cô tuôn trào đủ loại suy đoán bi quan nhất: Chắc Tô Nhứ rốt cuộc cũng chịu hết nổi cô rồi đúng không? Chắc cô ấy vui lắm khi cuối cùng cũng sắp được ra nước ngoài, thoát khỏi cái đứa phiền phức như cô rồi chứ gì? Chắc khi thấy tờ giấy, cô ấy còn khinh khỉnh cười một cái, nghĩ “may quá, sắp khỏi phải tiếp cái em gái phiền như ruồi này nữa.”

Rồi lại nghĩ: Tô Nhứ, nếu chị không thích Đàm Tinh Úy thì chị có thể nói sớm mà? Tại sao lại chiều chuộng, lại nâng cô lên tận trời xanh rồi thả rơi không thương tiếc? Rõ ràng là chị đã nói “có thể”, nói “em rất tốt”, nói “chị muốn gì em cũng sẽ đồng ý” mà!

Thế nên, đêm đó Đàm Tinh Úy buồn đến mức không muốn sống, tất cả cảm xúc tan thành ba chữ trong tin nhắn WeChat: “Thú vị lắm à?”

*

Không thú vị.

Ba chữ ấy là lời hồi đáp của Tô Nhứ khi đó, cũng là lời tổng kết của Đàm Tinh Úy cho tất cả những chuyện năm xưa.

Haiz...

Đúng là con người chẳng thể nào đồng cảm nổi với chính mình trong quá khứ. Đầu óc ngày đó nghĩ cái gì không biết.

Giờ nghĩ lại, cũng may chuyện không theo ý muốn. Cũng tốt vì hôm đó Tô Nhứ không đến, càng tốt vì hôm đó cô chẳng nói gì cả. Chứ nếu hôm qua Tô Nhứ vẫn đồng ý chở mình về, còn tươi cười vui vẻ thế thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày luôn rồi.

Cái đồ con nít chết bầm kia, yêu đương đồng tính gì chứ, dọa chết người ta hả?

Chắc là thấy bên phía Đàm Tinh Úy vẫn hiện dòng “đang nhập văn bản” mãi mà chưa gửi gì, Tiểu Tiễn Đao lại gửi thêm một tin:

[Ha ha ha gặp chị ấy vui khôngggg?]

Đàm Tinh Úy suy nghĩ một chút, chọn trả lời câu hỏi cũ trước: [Không hỏi.]

Sau đó là câu mới: [Rất vui.]

Tiểu Tiễn Đao: [Tốt quá trời luôn!]

Tiểu Tiễn Đao: [Tốt tốt tốt tốt!]