Chương 2

Cô cũng không nhớ rõ lần cuối cùng mình mò vào đây là khi nào. Nghĩ lại thấy buồn cười, cô cứ thích lui tới trong cái góc chẳng ai quan tâm này, đổi qua đổi lại giữa mấy chế độ “Không cho cô ấy xem”, “Không xem cô ấy”, “Chỉ trò chuyện”, “Trò chuyện + bạn bè + thể thao WeChat”...

Ai mà quan tâm cơ chứ.

Lúc này, màn hình hiện chế độ đang là “Chỉ trò chuyện”. Cô tự thấy mình khi trước thật trẻ con, bèn mạnh dạn bấm một cái, đổi sang: “Trò chuyện + bạn bè + thể thao WeChat”.

Tiện tay, cô lại mạnh dạn thêm một cái, sửa luôn phần ghi chú tên về cái tên đầy đủ, chỉn chu: Tô Nhứ.

Vừa thoát ra giao diện, Đàm Tinh Úy chợt phát hiện, ở mục bạn bè của Tô Nhứ bỗng dưng hiện lên thêm một bức ảnh mới.

Cô lập tức ngồi thẳng người, bấm vào xem ngay.

Đúng là khéo thật, vừa mới đây thôi, Tô Nhứ vừa đăng một trạng thái.

Đó là một bức ảnh hoàng hôn nơi thành phố ven biển, kèm theo dòng chữ: “Ở đây, ánh chiều tà cuối cùng.”

Đàm Tinh Úy nhìn hồi lâu, phóng to ảnh ra, rồi lại thu nhỏ, lại phóng to.

Không kìm được, cuối cùng, cô cũng bấm một cái thả tim cho dòng trạng thái ấy.

Cô nhớ tới trước đây tình cờ xem một video, trong đó blogger dựa vào phong cảnh mà fan cung cấp để phân tích kỹ lưỡng địa hình, bóng dáng, thảm thực vật... cuối cùng tìm ra chính xác đó là nơi nào trong nước.

Đàm Tinh Úy lập tức nảy ra ý nghĩ nếu cô đem bức ảnh này của Tô Nhứ gửi cho blogger kia, chẳng phải là...

Chẳng phải là quá biếи ŧɦái sao.

Đàm Tinh Úy đưa tay vuốt bừa mái tóc mái rối rắm, “cạch” một tiếng đóng sập laptop.

“Ong ong.”

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn rung lên.

Trái tim Đàm Tinh Úy căng thẳng, vội vàng cầm lên xem.

À, là tin nhắn của chị.

Đàm Ngân Thanh: [Em sao giờ còn chưa ngủ?]

Đã gần 2 giờ sáng rồi, chị hỏi thế, Đàm Tinh Úy cũng thôi, lưu file lại rồi đóng laptop.

Đàm Tinh Úy: [Đang làm việc, giờ đi ngủ đây.]

Đàm Tinh Úy: [Thế còn chị, sao giờ chưa ngủ?]

Chị gửi tới một bức ảnh, là poster tập cuối của một bộ phim đang hot gần đây: [Cuối cùng cũng đến tập cuối.]

Đàm Tinh Úy: [Chị xem đi, em ngủ đây.]

Cô đặt laptop lại lên bàn, điện thoại lại rung lên hai lần.

Cô còn tưởng là chị lại dặn dò gì, mở ra xem thì hóa ra là tin nhắn từ người khác.

Ảnh đại diện quen thuộc đột nhiên nhảy lên đầu danh sách chat. Tên cũng đã lâu không thấy, nhưng chính là người vừa mới đổi ảnh đại diện ấy.

Tim Đàm Tinh Úy như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Tô Nhứ: [Sao còn chưa ngủ?]