Chương 19

Đàm Ngân Thanh quay lại nhìn một cái, thắc mắc: “Nó làm sao cơ?”

Đàm Tinh Úy bày ra vẻ mặt hiền lành vô tội, thậm chí còn nhoẻn miệng cười.

Tô Nhứ cười đến cong cả khóe mắt: “Không nói cho cậu biết đâu.”

Một ngàn độc giả thì có một ngàn tâm trạng khác nhau, câu chuyện mà Đàm Tinh Úy thấy chỉ như nước chảy mây trôi, thì với các cư dân mạng lại ngập tràn cảm xúc, thậm chí còn sâu sắc hơn cả chính cô.

Mỗi một đoạn, họ yêu nhiều hơn cả cô.

Cho nên đến lúc câu chuyện dừng lại, họ cũng tiếc nuối hơn cô rất nhiều.

Lần đăng nhập trước không phải là hai năm trước, mà là nửa cuối năm ngoái. Hôm đó, điện thoại cô đột nhiên nhận được một tin nhắn từ email, nói rằng hộp thư này đã không đăng nhập hơn một năm, nếu ba ngày tới không thao tác gì thì sẽ bị thu hồi.

Cũng chính lúc đó, Đàm Tinh Úy mới giật mình nhận ra cô đã rất lâu không nhớ tới Tô Nhứ.

Lần gần nhất là lần này, còn lần gần hơn thì là nửa cuối năm trước kia cũng là vì email gửi tin nhắn nhắc nhở, cô mới vào xử lý.

Tất nhiên, cô hiểu rõ không nhớ không có nghĩa là đã quên. Mọi thứ về Tô Nhứ, cô đều cất vào một chiếc hộp nhỏ. Vì chẳng có ký ức mới, chiếc hộp ấy cứ thế bị lãng quên trong xó xỉnh, dần dần phủ đầy bụi.

Nhưng nó vẫn ở đó. Luôn luôn ở đó. Mãi mãi không đổi.

Bất kể đã bao lâu, chỉ cần là Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy vẫn sẽ tim đập thình thịch. Dù giờ chỉ là đang nhìn một cái tài khoản Weibo be bé.

Lớp bụi trên chiếc hộp nhỏ kia bị thổi bay, những hoa văn tinh xảo bên trên hiện rõ ràng trước mắt.

Cô bấm vào “AXXX725919”, biểu tượng bắt đầu xoay tròn. Không bao lâu, màn hình chuyển cảnh.

Cô chăm chú nhìn điện thoại, thấy nó hiện lên một câu: “Vui lòng nhập mật khẩu.”



Xong rồi.

Là gì nhỉ?

Những lần trước đâu cần mật khẩu…

Cô thử gõ vài mật khẩu hay dùng, không đúng, bèn mở ghi chú và tin nhắn đã lưu trên WeChat để lục lại.

Là gì cơ mà…

Ngay lúc cô chuẩn bị nhấn “Quên mật khẩu”, đầu óc bỗng loé lên.

“xingxingaxu1314”.

Vòng tròn xoay chờ xuất hiện lần nữa, chỉ 0.1 giây sau, Weibo mở ra.

Đàm Tinh Úy buông điện thoại, cả người đổ rạp xuống giường.

Sau này mà quên mật khẩu thì xin đừng cố nhớ, hãy bấm “Quên mật khẩu” đi, một thao tác nho nhỏ, hạnh phúc cho cả nhà.

Đợi bình tĩnh lại, cô cầm điện thoại lên.

Có vài bình luận, vài tin nhắn riêng, có bạn mới, có người cũ.

Người hỏi còn viết tiếp không? Người hỏi câu chuyện có phần sau không? Người hỏi chủ blog sắp tốt nghiệp à? Người hỏi chủ blog không cần tài khoản này nữa hả?

Cô chưa từng có ý định không cần nữa.

Cô bấm vào dấu cộng trên trang chủ, ở ô trống viết một câu: “Cô ấy đã trở về.”

Bốn chữ đen in đậm dừng lại trên màn hình đúng năm giây, sau đó cô bấm nút gửi ở góc phải trên.

Không ngờ giữa đêm khuya vẫn còn nhiều người online như vậy, chưa đầy một lát đã có bình luận.

Một lát sau nữa, bình luận ùn ùn kéo đến như sóng triều.

“Á á á á??? Cái gì thế? Tôi thấy cái gì thế này?”

“Á á á á Tiểu X sống lại rồi!!!”

“Bà ơi!!! Bà ơi!!! Chủ blog bà theo dõi cập nhật rồi kìa!!!”

“Cái gì? Ai cơ? Ý là gì? Chị A trở lại à???”

“Ai? Chị A về nước rồi hả?????”

“Gì thế? Gì cơ? Tôi sắp quên hết câu chuyện của hai người rồi, phải đọc lại thôi!”

“Trời ơi, bốn năm rồi đó! Bốn năm rồi đó! Cuối cùng cũng chịu quay lại!”

“Không ngờ câu chuyện này còn được cập nhật nữa, lần cuối đọc là hồi còn đi học, giờ thì đã…”



“Rồi sao nữa, rồi sao nữa?”

“Rồi sao nữa, rồi sao nữa?”

“Rồi sao nữa, rồi sao nữa?”

Bình luận kéo đến đoạn cuối, bỗng nhiên đồng loạt như có chỉ huy.

Cũng giống như lần đầu lập tài khoản Weibo này, tối nay Đàm Tinh Úy đăng nhập và đăng dòng trạng thái ấy, cũng chỉ là một phút bốc đồng.

Trông có vẻ như muốn cho những người vẫn đang chờ đợi một lời hồi đáp.

Nhưng thật ra lại chẳng có gì để hồi đáp cả.

“Không có rồi sao nữa đâu.” Cô chọn ngẫu nhiên một bình luận, trả lời.

Sau đó cô lại định tiếp tục gõ: “Nếu có rồi sao nữa, tôi sẽ viết tiếp.”

Chưa gõ xong, cô lại bấm “chọn tất cả” rồi xóa.

Lúc này mí mắt Đàm Tinh Úy bắt đầu nặng trĩu. Rõ ràng vừa rồi còn rất tỉnh táo, hào hứng tung tăng trên Weibo, vậy mà giờ đã ngáp ngắn ngáp dài.

Cuối cùng điện thoại chưa kịp sạc, gối kê sau lưng cũng chưa gỡ ra, cô mơ mơ màng màng tắt đèn ngủ, trùm chăn rồi lăn ra ngủ luôn.

Sáng hôm sau tỉnh dậy bị vẹo cổ.

Cô nằm thêm mười mấy phút trong trạng thái mơ mơ tỉnh tỉnh mới dần tỉnh táo lại, xoa xoa cái cổ đau nhức rồi với tay lấy người bạn cùng giường chiếc điện thoại.

Giữa màn hình hiện “12:25”, góc phải trên có biểu tượng pin đỏ chỉ còn “1%”, bên dưới là hai tin nhắn của Đàm Ngân Thanh.

Tin thứ nhất gửi lúc 9:48 sáng: [Trưa ăn với chị không?]

Tin thứ hai lúc 11:35: [Còn chưa dậy à?]

Đàm Tinh Úy ấn vào xem tin nhắn, còn chưa mở được WeChat thì màn hình tắt phụt.

Hết pin.

Đàm Tinh Úy lập tức vận hành toàn bộ sức mạnh não bộ.

Đàm Ngân Thanh rất hiếm khi hỏi cô có muốn ăn trưa không vào ngày Chủ nhật, vì thông thường hai chị em đều ăn ở nhà. Nếu có hỏi, lẽ ra câu nên là: [Trưa nay về nhà ăn không?]

Kiểu câu như vậy chỉ hay xuất hiện khi Đàm Ngân Thanh ra ngoài, mà chuyện hai chị em cùng nhau ra ngoài thì rất hiếm.

Trong lúc suy nghĩ, điện thoại đã bật lại được. Đàm Tinh Úy vội vàng mở WeChat, gửi một câu: [Trưa ăn gì thế?]

Đàm Ngân Thanh không trả lời ngay.

Đàm Tinh Úy ngồi bật dậy, ánh mắt vô hồn.

Khoảng thời gian chờ đợi vô cùng căng thẳng.

Chủ yếu là do bản thân cô tự căng. Não cô căng. Bởi nó đã mơ hồ đoán được cái “mai tụ tập” trong lời Đàm Ngân Thanh hôm qua, không phải là mai tối, mà là trưa mai.