Đàm Tinh Úy bấm trả lời: [Thế à, trùng hợp thật.]
Cô cất điện thoại, bước thêm vài bậc cầu thang, bỗng phì cười.
Nghĩ xem, một người ngoài đời được gọi là “nữ thần”, vậy mà đứng trước mặt Tô Nhứ thì cứ khép nép lúng túng, nghĩ đủ thứ linh tinh, đúng là buồn cười.
Thôi thì coi như là hình tượng riêng dành cho Tô Nhứ vậy. Đã quyết định thế rồi, ai cũng không được ý kiến.
Đàm Tinh Úy vẫn còn mấy việc chưa làm xong. Đã về nhà rồi thì làm luôn thể. Cô mở laptop, bật bản kế hoạch dang dở tối qua lên.
Cô ít khi làm việc giữa chừng vào cuối tuần, thường thì sẽ làm nốt vào tối Chủ nhật, hoặc tăng ca luôn chiều thứ Sáu cho xong. Làm việc vào thứ Bảy khiến cả cuối tuần bị đứt đoạn, rất khó chịu.
Nhưng hôm nay thì hiếm lắm, cô không thấy khó chịu. Hôm nay tâm trạng rất tốt.
Mà tâm trạng tốt thì đầu óc cũng sáng. Cái phần kế hoạch hôm qua nghĩ mãi không ra, hôm nay chỉ mất nửa tiếng đã viết xong.
Cô trau chuốt lại bản kế hoạch, hài lòng lưu lại, tải lên rồi tắt máy. Sau đó đi đánh răng rửa mặt tắm rửa, dưỡng da lên giường tắt đèn.
Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh lạ thường, tay không còn việc gì bận rộn, đầu óc liền vận hành hết công suất.
Nghĩ đến buổi chiều đi đón, nghĩ đến bữa ăn khuya buổi tối, nghĩ đến đoạn đường về, nghĩ đến khoảnh khắc hai người sóng vai, nghĩ đến những lời đã nói, những ánh mắt nhìn nhau…
“Haiz…”
Không biết đã trở mình bao nhiêu lần, cuối cùng Đàm Tinh Úy thở dài một hơi thật dài.
Lại mất ngủ rồi.
Mất ngủ thì đành dậy luôn vậy. Đàm Tinh Úy bật đèn ngủ lên, kê gối tựa lên thành giường, ngồi dậy cầm điện thoại mở Weibo.
Đúng vậy, cô lại nhớ ra một chuyện nữa.
Cô mở Weibo, vào mục đổi tài khoản, bấm vào cái tên “AXXX725919”.
Tính ra cũng đã hơn hai năm rồi cô chưa đăng nhập vào tài khoản này. Lần cuối cùng là Tết năm kia, đêm Giao thừa không hiểu sao lại nghĩ đến Tô Nhứ, thế là cô đăng nhập vào tài khoản này, đúng 0 giờ đăng một dòng: “Chúc mọi người năm mới vui vẻ.”
Lần đầu tạo tài khoản này là năm nhất đại học.
Một buổi trưa sau khi tan học, cô còn nhiều thời gian mà không muốn về ký túc xá, thế là ghé vào quán cà phê mới mở gần trường. Khi gọi món, cô nhìn thấy trong menu có một loại trà tên “Xuân nhật liễu nhứ” (Tơ liễu ngày xuân).
Có chữ “Nhứ”.
Nỗi nhớ lại trỗi dậy. Khi ly trà xuân được đem lên, cô bỗng nổi hứng, lập một tài khoản Weibo.
Một ý tưởng bộc phát, chỉ cần động tay là thực hiện được luôn luôn như vậy.
Cô lập một địa chỉ email tạm, dùng nó để đăng ký Weibo, đặt tên tài khoản là viết tắt tên cô và Tô Nhứ A Nhứ và Tinh Tinh, viết hoa chữ cái đầu. Đã bị trùng thì thêm ngày sinh hai người vào. Sau đó cô chọn tấm ảnh chụp bé thú nhồi bông mà Tô Nhứ thích nhất làm ảnh đại diện, còn bé thú cô thích nhất làm ảnh nền.
Toàn bộ quá trình chưa đến mười phút.
Cũng trong buổi trưa ấy, cô viết dòng đầu tiên trên Weibo: “Lần đầu tiên gặp cô ấy là vào sinh nhật mười tám tuổi của tôi…”
Lập Weibo chỉ vì muốn ghi lại những điều mình còn nhớ rõ, không ngờ viết mãi lại thu hút nhiều người.
Dần dần, có rất nhiều người đến đọc câu chuyện của cô, chờ đợi câu chuyện ấy, cùng bình luận phân tích.
Họ hỏi: “Cập nhật mỗi ngày à?”, hỏi: “Hôm nay có đăng mới không?”, rồi hỏi: “Là chuyện thật à?”
Họ cũng nói: “Yêu thầm thực sự vừa ngọt vừa chua.”
“Chị A tốt quá đi.”
“Sắp bị chị A mê chết rồi!”
Lại còn nói: “Ngọt xỉu luôn.”
“Nhỏ X chắc không phải đơn phương đâu nhỉ?”
“Tôi thấy chị A cũng thích nhỏ X đó.”
Từ ngày hôm ấy, cuộc sống đại học của Đàm Tinh Úy có thêm rất nhiều người bạn chưa từng gặp mặt.
Câu chuyện giữa cô và Tô Nhứ không nhiều, nhưng cô cũng đã viết rất nhiều ngày, rất nhiều dòng.
Cô từng viết, sinh nhật năm đó mình đã mơ thấy Tô Nhứ trong mơ, Tô Nhứ tổ chức sinh nhật lần nữa chỉ riêng cho cô.
Cô viết, sáng hôm sau tỉnh dậy, Tô Nhứ đã thật sự xuất hiện ở nhà.
Kỳ nghỉ hè của Đàm Tinh Úy trôi qua trong một trạng thái mơ hồ, không có chút khái niệm thời gian, nhưng mỗi khi nhớ lại thì cô luôn nhớ rất rõ hôm đó là cuối tuần.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, Đàm Ngân Thanh và Tô Nhứ cùng mấy người bạn rủ nhau đi nướng BBQ ở bờ biển.
Tô Nhứ đến nhà không vì gì khác, chỉ vì cô lái xe nên tiện đường ghé qua đón Đàm Ngân Thanh. Mà cái người tên Đàm Ngân Thanh này thì chậm chạp vô cùng, chẳng có khái niệm giờ giấc gì cả, vẫn còn đang ngồi tô son điểm phấn.
Đàm Tinh Úy chính là trong bối cảnh ấy, gặp lại Tô Nhứ lần thứ hai.
Cô cũng chẳng có khái niệm giờ giấc gì cho cam, gần trưa mới lò dò dậy, tóc tai bù xù, quần áo lôi thôi lếch thếch bước ra khỏi phòng.
Lần đầu tiên nhìn thấy, Tô Nhứ nói: “Chào buổi sáng, Tinh Tinh.”
Lần thứ hai, Đàm Tinh Úy mất hút.
Cô lập tức quay lại phòng để cấp tốc "cứu vãn hình tượng".
Vài phút sau, cô bước ra lần nữa. Lúc này Đàm Ngân Thanh đã có mặt ở phòng khách, Tô Nhứ cũng đã đứng dậy.
Nghe tiếng động, Đàm Ngân Thanh quay lại nói với cô: “Dậy rồi à? Gọi đồ ăn cho em rồi đó, trưa chị không ăn ở nhà. Tối nay ba mẹ về.”
Chưa kịp để Đàm Tinh Úy đáp lời, Đàm Ngân Thanh đã khoác tay Tô Nhứ chuẩn bị rời đi.
Chỉ có Tô Nhứ là ngoái đầu lại hỏi: “Em gái cậu ở nhà một mình được không đấy?”
Đàm Ngân Thanh đáp tỉnh bơ: “Lớn tướng rồi, không được cái gì chứ.” Rồi quay đầu lại bổ sung: “Không được thì gọi điện cho chị.”
Ngay sau lưng Đàm Ngân Thanh, Đàm Tinh Úy làm mặt nhăn nhó, trề môi, ngoẹo mũi, nhại theo y hệt, biểu cảm đang vô cùng sinh động thì…
Tô Nhứ quay đầu lại.
Chạm ngay ánh mắt cô, Đàm Tinh Úy lập tức siết cơ mặt khẩn cấp, khôi phục hình tượng.
Tô Nhứ bật cười thành tiếng, không lớn không nhỏ, quay sang nói với Đàm Ngân Thanh: “Em gái cậu đáng yêu thật đấy.”