Chương 17

Ơ, tai sao lại hơi đỏ?

“Mô tả được vậy là khó lắm à?” Một lúc sau, Tô Nhứ lên tiếng.

Đàm Tinh Úy giật mình hoàn hồn, thu ánh mắt lại: “Tất nhiên là không khó.”

Tô Nhứ: “Nhìn kiểu đó làm tôi thấy hồi hộp.”

Đàm Tinh Úy khó hiểu: “Hả? Sao lại hồi hộp?”

Tô Nhứ khẽ lắc đầu, hình như còn cười nhẹ: “Không có gì.” Giọng cô trầm xuống, như thể đang lẩm bẩm: “Nếu không nói được thì thôi, không làm khó em.”

“Không phải thế,” Đàm Tinh Úy lập tức phủ nhận: “Thật ra muốn khen thì viết cả một tờ A4 còn không đủ chỗ đâu!”

“Được rồi.” Tô Nhứ mỉm cười: “Hôm nay em đến đón chị, chị rất vui.”

Đúng là xứng tầm đối thủ, Tô Nhứ à, ra tay cũng bất ngờ quá.

Đàm Tinh Úy: “Ờ.”

Bất ngờ đến mức mặt cô lại bắt đầu nóng lên, cứ như chính mình cũng có thể nói câu “nhìn đến thấy hồi hộp” vậy.

“He he.” Không biết nói gì, thì cứ cười cái đã.

Cười xong, cuối cùng Đàm Tinh Úy cũng nhớ ra mình cần nói gì: “Em thấy bài đăng trên giới bằng hữu của chị rồi.”

Tô Nhứ: “Sợ em không cảm nhận được tâm trạng của chị, nên đăng thêm vài dòng cho em xem.”

Đàm Tinh Úy: “Là đăng cho em xem hả?”

Tô Nhứ: “Chứ không phải cho em thì cho ai?”

Khóe môi Đàm Tinh Úy lại sắp không giữ được rồi.

Tô Nhứ lại nói: “Chị tưởng em quên rồi chứ.”

Câu này làm lòng Đàm Tinh Úy vui đến muốn bật tung, thì ra Tô Nhứ cũng nhớ đoạn đối thoại năm xưa ấy.

Ký ức lại trỗi dậy.

Hôm đó là một đêm mưa, Tô Nhứ đến tìm Đàm Ngân Thanh, vì trời mưa nên không ra ngoài được, ba người đành ở lì trong phòng Đàm Ngân Thanh cùng xem phim.

Cũng trong buổi tối hôm đó, Đàm Tinh Úy mơ hồ nhận ra từ cuộc trò chuyện của hai người họ rằng Tô Nhứ sắp đi du học.

Vậy nên lúc Đàm Ngân Thanh vào nhà vệ sinh, Đàm Tinh Úy đã hỏi nhỏ: “Chị A Nhứ, chị sắp ra nước ngoài à?”

Khi đó hai người mới quen nhau không lâu, vẫn còn khách sáo.

“Ừ, tháng sau.” Tô Nhứ đáp.

“Chừng nào chị về?”

“Chưa biết nữa.”

“Vậy chị có về không?”

Tô Nhứ không trả lời thẳng, chỉ nghiêng đầu nhìn cô: “Sao vậy?”

Đàm Tinh Úy cũng không biết sao nữa. Cô cứ nghĩ rằng mình đậu đại học xa nhà thì sẽ là người “đi mất”, sẽ là người chủ động rời đi. Ai dè, hóa ra cô ấy còn đi trước mình.

Có thể vì cảm giác hụt hẫng bất ngờ, nên cô chỉ thuận miệng hỏi: “Có ai đưa chị ra sân bay không?”

Tô Nhứ cười tươi: “Em muốn tiễn chị à?”

Khi đó Đàm Tinh Úy còn chưa hiểu rằng câu hỏi của người lớn nhiều khi mang theo ngụ ý riêng. Cô tưởng Tô Nhứ thật sự đang hỏi.

Và thế là cô nghiêm túc nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được, em đưa chị đi.”

Tô Nhứ bảo: “Ba mẹ chị sẽ đưa.”

Đàm Tinh Úy lập tức đổi giọng: “Ồ, vậy em khỏi đi.”

Tô Nhứ mỉm cười: “Thế lần sau chị về, em tới đón chị nhé?”

Đàm Tinh Úy phấn chấn hẳn lên: “Được, được!”

Lúc ấy trong đầu cô liền hiện ra đủ loại cảnh tượng đón người ở sân bay, cô sẽ đứng ở vị trí nổi bật nhất, để cô ấy vừa ra là thấy mình liền, còn trong tay thì

“Em sẽ mang hoa cho chị.” Đàm Tinh Úy nói.

Tô Nhứ cười: “Được.”

Có lẽ chính Tô Nhứ cũng không ngờ cô bé này lại thực sự nghiêm túc như thế. Bởi bao lần sau này nhớ lại, Đàm Tinh Úy vẫn cảm thấy câu “Được” đó của Tô Nhứ khi ấy chỉ là để hòa giải không khí, tránh lúng túng mà nói bâng quơ.

Thế nên bản thân cô cũng ngạc nhiên lắm.

“Dĩ nhiên là nhớ.” Đàm Tinh Úy nhân cơ hội giấu một chút tâm tư trong lời nói: “Chị nói gì, em cũng nhớ hết.”

Tô Nhứ: “Thật không đó?”

Đàm Tinh Úy: “Tất nhiên rồi.”

Tô Nhứ khẽ nói: “Cảm ơn em gái Tinh Tinh.”

Đàm Tinh Úy đáp: “Không có gì, chị A Nhứ.”

Cảm giác quen thuộc ấy, niềm vui nhỏ nhắn mà mãnh liệt ấy, lại một lần nữa dâng tràn trong lòng Đàm Tinh Úy.

Cô nhớ Tô Nhứ từng mua cho mình một cây kẹo bông gòn thật to, được quay từ loại đường hạt li ti, dính thành sợi, mềm xốp như mây. Cây kẹo đó là hình ngôi sao màu hồng.

Tô Nhứ lúc đó bảo: “Tặng ngôi sao cho Tinh Tinh.”

Giờ phút này, trong lòng Đàm Tinh Úy cũng như cắn một miếng kẹo bông gòn, tưởng chừng chẳng có gì, nhưng lại mềm mềm, ngọt ngào, tan ra đầy ấm áp.

Chuyến xe mất ba mươi lăm phút nhưng trôi qua nhanh hơn tưởng tượng. Chẳng bao lâu, Tô Nhứ dừng lại dưới tầng khu căn hộ của Đàm Tinh Úy.

Mấy cột đèn bên đường tỏa ánh sáng mờ nhạt, có lẽ vì cuối tuần nên khung cảnh càng vắng vẻ.

“Đây là chỗ công ty sắp xếp cho em ở à?” Tô Nhứ hỏi.

Đàm Tinh Úy tháo dây an toàn: “Ừ, chỗ này xa nhà quá, không có tàu điện hay xe buýt nào đi thẳng, phải chuyển tuyến nhiều lần. Nên em xin ở tạm một phòng ở đây mấy ngày trong tuần, cuối tuần mới về nhà.” Cô dừng lại một chút rồi bổ sung: “Giống như chị em ấy.”

Tô Nhứ nói: “Cô ấy năm ngoái được điều về huyện Thanh rồi.”

Đàm Tinh Úy: “Ừ, chị ấy ở một mình càng tiện theo đuổi thần tượng, đã mấy lần chạy sự kiện offline, ba mẹ cũng không quản được.”

Tô Nhứ mỉm cười hỏi: “Em có sở thích gì không?”

Đàm Tinh Úy nghĩ một lúc: “Dạo này đang chơi xếp hình.”

Tô Nhứ: “Xem ra sở thích cũng nhiều đấy.”

Đàm Tinh Úy: “Toàn kiểu ăn xổi thôi, mới đầu còn hào hứng, giờ chẳng còn yêu thích nữa rồi.”

Tô Nhứ: “Chắc là tại chưa gặp được bộ xếp hình khiến em yêu thích thật sự. Lỗi là tại xếp hình, không phải tại em.”

Đàm Tinh Úy bật cười.

Thấy chưa, người này chính là như vậy đó, chiều cô hết biết… thật là, thật là…

Xe đã đỗ khá lâu rồi, tiếp tục ngồi trò chuyện thế này cũng thấy lạ, chẳng còn gì để nói nữa. Đàm Tinh Úy tạm biệt rồi xuống xe, giống như buổi chiều, không ngoảnh đầu lại.

Trên đường lên nhà, cô rút điện thoại ra nghịch cho đỡ chán, phát hiện có bình luận mới trong bài đăng ở giới bằng hữu.

Là tấm ảnh tách cà phê cô chụp ở chỗ làm hai hôm trước, một đàn em khóa dưới để lại lời nhắn: [Chị đẹp ơi trùng hợp quá! Em cũng uống cái này hôm nay đó!]