Tô Nhứ: “Chị nghe chị em nói, em đang làm bên mảng kế hoạch?”
Đàm Tinh Úy gật đầu: “Vẫn còn là thực tập sinh, tháng sau được xét chính thức.”
“Giỏi ghê.” Tô Nhứ lại nói: “Ban đầu chị còn tưởng em viện cớ thôi.”
Một câu này khiến Đàm Tinh Úy lập tức nghẹn họng. Vừa hay cô ấy lại bốc trúng đúng nửa câu là giả, bảo sao cô không chột dạ cho được?
“Em... tại sao... phải viện cớ kiểu đó chứ?” cô lắp ba lắp bắp, cố nói cho trôi chảy.
Một câu như vậy, không cười thật quá khó. Tô Nhứ đương nhiên là bật cười: “Không phải à?”
Đàm Tinh Úy cố gắng nói tròn vành rõ chữ: “Thật sự có việc mà.”
Tô Nhứ: “Ừm, được rồi, tin em.”
“Trước đây em toàn tìm mấy lý do kiểu đó để bám theo chị.” Một lát sau, Tô Nhứ lại buông một câu.
Câu này vừa rơi xuống, da đầu Đàm Tinh Úy lập tức tê rần, nhất là khi Tô Nhứ nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu nữa: “Xem ra chỉ có mình chị là còn mắc kẹt trong quá khứ.”
Răng hàm Đàm Tinh Úy nghiến chặt, hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.
Chỉ một câu nhẹ nhàng như không, mà đủ khiến sao trong tim cô đau suốt một kiếp.
Hiểu tính Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy biết rõ: đây không phải là trách móc gì cả. Cô ấy là kiểu người hay thình lình buông ra những câu trêu ghẹo bất thình lình như vậy.
Lâu lắm rồi không bị cô ấy chọc, cảm giác này đúng là có hơi nhớ đấy, haha.
Sau một đoạn chỉ còn lại tiếng nhạc nền, màn hình trên xe bất chợt hiện lên cuộc gọi đến.
Là mẹ của Tô Nhứ.
“Dạ, mẹ.” Tô Nhứ nhận cuộc gọi, bật loa ngoài.
Tô Nhứ có căn hộ riêng, là bố mẹ mua cho lúc cô ấy học đại học. Từ lúc Đàm Tinh Úy quen cô ấy tới giờ, cô ấy vẫn luôn sống ở đó. Bố mẹ Tô Nhứ cũng sống tại Hải Thành, nhưng vì công việc thường xuyên phải đi công tác, rất ít khi ở nhà.
Thỉnh thoảng Tô Nhứ mới về nhà, ví như có vài lần hồi họ còn quen nhau, hoặc như hôm nay ngày cô ấy vừa về nước.
Cô nghe mẹ cô ấy dặn dò vài câu đã khuya rồi, nhớ chạy xe cẩn thận. Dặn đi dặn lại như sợ chị không nhớ đường về nhà.
Từ nhỏ, Đàm Tinh Úy đã thấy phương ngữ Hải Thành thật khó nghe, lại còn không thích mấy. Nhất là khi ông bà nội ngoại trong nhà suốt ngày bắt bố mẹ cô phải nói tiếng địa phương, rồi dạy lại cho cô, cô lại càng phản cảm. Dù nghe hiểu cũng không thèm nói.
Nhưng mà Tô Nhứ nói phương ngữ thì lại rất đáng yêu.
Có khi cô ấy nói trọn cả câu, có khi lại chêm tiếng phổ thông vào chỗ khó phiên dịch, hoặc nói phổ thông pha thêm chút khẩu âm Hải Thành. Trong miệng cô ấy, phương ngữ nghe mềm mềm, dẻo dẻo, như đang làm nũng vậy.
Thật may là cô với Tô Nhứ cùng quê, ít nhất cô còn nghe hiểu.
Cuối cùng, Tô Nhứ bảo mẹ đừng đợi, nửa tiếng nữa cô sẽ về đến nơi. Gác máy.
Tiếng nhạc lại vang lên.
Qua đoạn dạo đầu hai giây, Đàm Tinh Úy mới nhận ra khóe miệng mình vẫn đang cong lên.
Sợ bị Tô Nhứ phát hiện, cô vội vàng thu lại nụ cười.
Lâu lắm rồi mới có cảm giác vui vẻ đến vậy.
Chỉ cần ở cạnh Tô Nhứ, cô luôn cảm thấy rất vui. Cô ấy nói gì cô cũng thích nghe, làm gì cô cũng thích nhìn. Cô thích tất cả cảm giác mà Tô Nhứ mang đến quan tâm, đùa giỡn, đến gần, những câu nói vu vơ và cả những kí©h thí©ɧ dù dễ chịu hay không.
Đúng là có bệnh. Nhưng vẫn yêu đến vậy, chẳng còn gì để nói nữa rồi.
Ví dụ như bây giờ, bài hát chuyển sang bài tiếp theo.
Chế độ phát ngẫu nhiên lại chọn đúng một bài ngọt lịm.
Oa! Kết hôn rồi đó nha!
Cảm ơn mọi người đã đến dự hôn lễ của chúng tôi!
Tô Nhứ còn khen cô giờ xã giao hơn rồi, vậy thì tiện đà hỏi luôn đi.
“Chị bắt đầu công việc mới từ bao giờ vậy?” Bài hát vừa dứt, Đàm Tinh Úy liền hỏi: “Công việc sau khi về nước ấy.”
Tô Nhứ đáp: “Thứ Hai tuần sau.”
Đàm Tinh Úy trợn mắt: “Hả? Là thứ Hai ngay sau ngày mai hả?”
Tô Nhứ bật cười: “Ừm.”
Đàm Tinh Úy: “Vừa về đã đi làm rồi à?”
Tô Nhứ gật đầu: “Trước đó đã ký hợp đồng rồi. Ban đầu là tính nghỉ nửa tháng, nhưng bên Anh có chút chuyện nên trì hoãn, thành ra về đến đây phải bắt đầu liền.”
Đàm Tinh Úy: “Căng thế luôn?”
Tô Nhứ: “Không còn cách nào, đã nhận lời rồi.”
Đàm Tinh Úy hơi nghiêng đầu, khẽ hỏi: “Chị có mệt không?”
Tô Nhứ khẽ thở ra một tiếng.
Đàm Tinh Úy giúp cô ấy trả lời luôn: “Mệt đúng không?”
Tô Nhứ: “Quen rồi.”
Đàm Tinh Úy cảm thấy lúc này đáng ra nên nói vài câu an ủi, nhưng tiếc là cô không giỏi khoản đó. Một là không chắc người ta có cần an ủi không, hai là cũng không biết nên nói gì cho hợp.
Thôi thì nói thật vậy: “Chị A Nhứ hôm nay đẹp lắm.”
Phải, chính là kiểu lời khen đột ngột như vậy.
Mà đúng là đột phá thành công chị A Nhứ liền nhoẻn miệng cười.
“Ở đâu mà đẹp.” Tô Nhứ nói.
Đàm Tinh Úy đáp: “Thì là rất xinh đẹp.”
“Ừm~” Tô Nhứ không hài lòng với câu trả lời qua loa đó: “Cụ thể đi.”
Đàm Tinh Úy cứ tưởng Tô Nhứ đang khách sáo thôi.
Thế rồi trong đầu lại bật ra thêm một ký ức à đúng rồi, cái phong cách này chính là kiểu của Tô Nhứ. Người như cô ấy, sao có thể khiêm tốn mỗi khi được khen? Cô ấy là Tô Nhứ mà, Tô Nhứ tuyệt nhất trên đời, đâu cần khiêm nhường với ai.
Haiz… Đàm Tinh Úy, bình tĩnh lại đi.
“Cụ thể đi.” Cô nhại lại lời Tô Nhứ, lần này thẳng thắn nghiêng người sang, nhìn người bên cạnh thật kỹ: “Cụ thể là…”
Trong xe ánh sáng mờ mờ, Đàm Tinh Úy mượn chút đèn rọi mà ngắm thẳng vào người trước mặt, không chút che giấu.
Cô nhìn bàn tay đang đặt trên vô lăng, chiếc nhẫn trên ngón tay không phải cái đã đeo chiều nay. Đồng hồ trên cổ tay, tay áo khoác xắn lên một đoạn, cài áo là trâm hoa chuông lam, cổ đẹp, cằm đẹp, miệng đẹp, mũi đẹp, mắt đẹp, vành tai đeo khuyên tròn nhỏ xinh…