Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tùy Ý Làm Bậy

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Năm kia thì phải.” Trần Tịnh nói: “Tớ đang bận theo một dự án, mà cũng tranh thủ bay về ăn tối với mọi người.”

Đàm Tinh Úy chớp chớp mắt, vô thức liếc nhìn Đàm Ngân Thanh.

Đàm Ngân Thanh hình như hiểu cô đang nghĩ gì, lên tiếng: “Hồi đó chị có hỏi em cuối tuần có về không, em bảo không về.”

Đàm Tinh Úy trố mắt: “Khi nào chứ?”

Đàm Ngân Thanh nhún vai: “Chị quên rồi, đại khái chị hỏi em có định về không, em bảo bận.”

Đàm Tinh Úy: “…”

Đàm Tinh Úy: “Sao chị không nói là chị A Nhứ về nước?”

Đàm Ngân Thanh nghĩ nghĩ: “Chị không nói à?”

Lúc này, một câu nói nhẹ nhàng trôi vào tai Đàm Tinh Úy: “Hóa ra em không biết… Chị cứ tưởng em không muốn gặp chị cơ.”

Đàm Tinh Úy thật sự không biết nên cười thế nào cho phải.

Chủ đề ấy tạm dừng lại đúng lúc món cá nướng được bưng lên.

Phải rồi, chỉ là một buổi gặp mặt bình thường, bạn cũ về nước, mọi người tụ tập ăn uống. Không có ai cảm thấy có gì nuối tiếc vì “quên” báo cho cô bé em gái.

Ngoại trừ cô bé em gái đó.

Đúng như Đàm Ngân Thanh nói, họ đều thường xuyên trò chuyện. Trạng thái của mỗi người đều giống như bạn thân gặp nhau mỗi ngày, chuyện người bên cạnh, chuyện bản thân, chẳng cần giải thích dài dòng, chỉ cần mở miệng là đã nối được mạch.

Giống hệt như bốn năm trước, sự hiện diện của Đàm Tinh Úy trong buổi ăn này chỉ để chia một miếng cá nướng.

Chuyện cô mong chờ rốt cuộc cũng không ai nhắc đến.

Cô mong chờ điều gì vậy?

Haha, im lặng nào.

Nói ra thì xấu hổ lắm… Trước khi ra khỏi nhà cô còn tưởng tượng, nếu có ai nhắc tới bài đăng trong giới bằng hữu thì sao nhỉ? Rồi chị A Nhứ sẽ dùng giọng điệu nào, cách nói bóng gió nào chỉ riêng Đàm Tinh Úy nghe hiểu để giải thích?

Nghĩ thôi đã thấy sướиɠ.

Tiếc là chẳng ai hỏi cả.

Thôi thì tưởng tượng cho đã cũng được.

Cơ mà cũng không phải hoàn toàn vô ích. Ít nhất Đàm Tinh Úy đã xác nhận một việc chính tai nghe Tô Nhứ nói rằng cô ấy đã quyết định ổn định cuộc sống trong nước, công việc cũng đã tìm xong.

“Còn em thì sao?”

Khi cuộc trò chuyện tạm lắng xuống, Tô Nhứ gắp một đũa bún cho vào bát rồi quay sang hỏi Đàm Tinh Úy: “Em định quay về Hải Thành làm việc à?”

Giọng cô ấy nhẹ lắm, cứ như đang tách khỏi đám đông, đi tới bên cạnh cô, thì thầm từng chữ.

Đàm Tinh Úy bỗng cảm thấy mọi cảm xúc rối loạn nãy giờ đều được xoa dịu, giống như một con búp bê bị quăng trong góc được người ta nhẹ nhàng nâng lên.

“Vâng, vẫn đang trong kỳ thực tập. Nhưng mà sắp bàn đến chuyện ký chính thức rồi.”

Tô Nhứ khẽ gật đầu: “Chúc mừng em.”

“Cảm ơn chị.”

Tô Nhứ lại hỏi: “Còn quay về trường không?”

Đàm Tinh Úy gật đầu: “Phải về, lễ tốt nghiệp mà.”

Tô Nhứ lại gật đầu lần nữa.

Không biết có phải vì món bún quá hợp khẩu vị không mà từ nãy tới giờ Tô Nhứ đã gắp đến mấy đũa. Thấy thế, Đàm Tinh Úy cũng gắp theo một đũa cho vào bát.

“Vậy còn chị thì…”

Bên tai, Tô Nhứ lại lên tiếng.

Đàm Tinh Úy đặt đũa xuống.

Cô đã chuẩn bị tâm lý để đón một câu hỏi khách sáo nào đó từ Tô Nhứ, nào ngờ lại nghe thấy.

“Bao giờ em mới bỏ chặn WeChat của chị thế?”

*

Bất ngờ chưa?

Tên tội phạm liều lĩnh Đàm Tinh Úy từng chặn WeChat của Tô Nhứ.

Không chỉ một lần.

Tất nhiên chuyện “không chỉ một lần” này chỉ có Đàm Tinh Úy biết. Hồi bốn năm trước, khi đầu óc còn chưa phát triển đầy đủ, tình cảm mới chớm, lại hay đa nghi, cô đã không dưới một lần ra-vào WeChat của Tô Nhứ như diễn vở “Mười tám màn chặn-xóa” không khán giả.

Cô thật không ngờ là Tô Nhứ lại biết chuyện đó. Vì thời gian cũng đã lâu rồi, bản thân cô cũng không nhớ rõ đã chặn bao nhiêu ngày, chỉ chắc chắn là không lâu lắm đâu. Sau khi vào đại học là cô không còn làm mấy trò trẻ con đó nữa rồi.

Thứ nhất, thì ra chị ấy biết.

Thứ hai, tại sao chị lại nhắc chuyện này?

“Chị… có… gửi…” Đàm Tinh Úy lắp bắp, cố chọn một câu hỏi có vẻ hợp tình hợp lý nhất, và cũng là câu cô thật sự muốn biết: “Tin nhắn cho em ạ?”

Tô Nhứ thẳng thừng: “Chứ không thì sao?”

Đàm Tinh Úy mím môi, ngập ngừng hỏi: “Chị gửi gì ạ?”

Tô Nhứ: “Không nói cho em biết.”

Đàm Tinh Úy lí nhí: “Chị nói đi mà…”

Tô Nhứ nói: “Chị cũng có giận đấy.”

Đàm Tinh Úy khựng lại.

Chuyện này đúng là lỗi của cô thật, nhưng không hiểu sao cô lại thấy vui.

Nghĩ đến bốn năm trước, khi cô suốt ngày vùi mình trong căn phòng không kéo rèm, nếu lúc đó Tô Nhứ đã từng gửi tin nhắn cho cô… Vậy thì bây giờ nghĩ lại, sự thỏa mãn trong lòng cô như được thổi phồng vô hạn, ngập tràn cả tim gan.

Cô thậm chí không phân biệt nổi: Là vì được mấy chị bạn bàn tán chuyện bài đăng mà thấy “sướиɠ”? Hay là vì biết trong khoảng thời gian bị chặn, Tô Nhứ vẫn từng nhắn cho mình mà thấy “sướиɠ”?

Sau cùng, cô cố gắng chữa cháy: “Em chặn chị xíu thôi, kéo lại ngay mà…”

Không ngờ Tô Nhứ hỏi tiếp: “Còn giới bằng hữu thì sao?”

Đàm Tinh Úy lại sững người.

Chuyện này cũng là lỗi của cô.

Nhưng mà, nghĩ đến việc Tô Nhứ từng mở phần giới bằng hữu của cô ra xem, cô lại càng thấy mãn nguyện.

“Giới bằng hữu ấy hả…” Đàm Tinh Úy thú nhận: “Chắc hôm qua em mới mở lại.”

Tô Nhứ hỏi: “Em ghét chị đến vậy à?”

Từ “ghét” và “Tô Nhứ” với Đàm Tinh Úy mà nói, hoàn toàn không thể đặt cùng một câu. Khi Tô Nhứ hỏi câu đó, phần bộ nhớ trong não cô dành riêng cho Tô Nhứ như đột nhiên được đánh sáng, tựa như có một vị khách xa lạ gõ cửa bước vào.

Sao có thể là ghét được chứ?

“Không phải đâu, là… tại chị…” Tinh Úy nói nhỏ dần, nuốt nốt phần sau xuống, rồi đổi thành một câu khác: “Em xin lỗi mà.”

Tô Nhứ: “Xin lỗi chuyện gì?”

Tinh Úy từng chữ một: “Em không nên chặn chị, không nên khóa phần giới bằng hữu.”

“Không sao.” Tô Nhứ nhẹ giọng. Rồi cô hỏi tiếp: “Giờ em còn giận chị không?”
« Chương TrướcChương Tiếp »