Đàm Tinh Úy vừa cởϊ áσ khoác xong thì bên cửa đã vang lên tiếng động.
Không biết ai là người gọi đầu tiên, chỉ biết một giây sau, cả căn phòng vang lên một trận “Aaaaaa” chấn động.
Tất nhiên, người điềm đạm như Đàm Tinh Úy không hò hét gì cả dù trong lòng cô cảm thấy mới chỉ xa Tô Nhứ một phần tư ngày thôi mà cứ như đã qua ba phần tư mùa thu, dù Tô Nhứ lại thay một bộ đồ mới khiến cô choáng váng vì khí chất quá mức “tổng tài”, dù Tô Nhứ hôm nay buộc tóc lên, không đeo kính, tóc lòa xòa hai bên tai như gãi vào lòng ngứa của cô…
Dù thế đi nữa, Đàm Tinh Úy vẫn lặng lẽ đứng cạnh ghế, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt, như thể người tỉnh táo duy nhất giữa đám người đang say.
Nhìn họ.
“Lâu lắm không gặp A Nhứ!”
“A Nhứ A Nhứ A Nhứ!”
“Nhớ cậu muốn chết luôn!”
…
Trần Tịnh là người ôm đầu tiên, còn đặt tay lên vai Tô Nhứ: “Cậu gầy quá rồi đó!”
Tô Nhứ: “Dạo này có sụt một chút.”
Rồi tới Dao Dao, ôm xong thì gật gù: “Đúng là gầy thật.” Sau đó hỏi: “Xịt nước hoa gì vậy?”
Tô Nhứ nghĩ một chút: “Không nhớ tên.”
Dao Dao: “Một lát gửi link cho tớ nha.”
Tô Nhứ: “Ừ.”
Kế tiếp là Đàm Ngân Thanh, sau khi ôm liền nắm lấy tay Tô Nhứ: “Cái makeup này hợp với cậu ghê á.”
Tô Nhứ cười: “Chẳng lẽ không phải vì tớ đẹp sẵn?”
Đàm Ngân Thanh cười: “Còn phải nói à?”
Sau khi Đàm Ngân Thanh lùi về, ánh mắt của Tô Nhứ rốt cuộc cũng rơi xuống người Đàm Tinh Úy.
Không chỉ mình Tô Nhứ, ba chị gái kia cũng như xếp hàng đứng một bên, đồng loạt nhìn về phía Đàm Tinh Úy, như đang đợi “người cuối cùng” hoàn thành nghi thức không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu.
Tất cả đều nằm trong ánh mắt ấy. Đàm Tinh Úy bước tới, bước chân có vẻ ngẫu nhiên nhưng thật ra đã đứng xếp hàng trong lòng từ lâu, giống ba người kia đi đến trước mặt Tô Nhứ.
Không biết ai là người chủ động ôm trước, khi Đàm Tinh Úy hoàn hồn lại thì cả người cô đã tựa lên vai Tô Nhứ.
Vì chiều cao chênh lệch, cô phải kiễng chân nhẹ một chút. Hương nước hoa mà Dao Dao vừa khen lập tức lan vào mũi cô.
Hương hoa dịu dàng.
“Lâu rồi không gặp nha, Tinh Tinh.” Tô Nhứ nói khi cái ôm vừa kết thúc.
Đàm Tinh Úy giấu đi nụ cười bên môi, cũng đáp lại: “Lâu rồi không gặp.”
Tô Nhứ lại nói: “Em xinh lên nhiều đấy.”
Mặt Đàm Tinh Úy nóng bừng lên. May mà cô có trang điểm, có kem nền che lại nên không ai phát hiện.
“Chị cũng rất xinh.” Đàm Tinh Úy phản đòn.
Tô Nhứ bật cười, giọng cười nhẹ như gió đầu xuân.
“Đúng là rất lâu rồi,” Dao Dao ngồi xuống, kéo ghế ra: “Bốn năm nhỉ? Lúc A Nhứ ra nước ngoài là ngay khi Tinh Tinh thi đại học xong mà?”
“Đúng rồi,” Đàm Ngân Thanh tiếp lời: “Mấy ngày A Nhứ đi rồi, con bé này cứ khóc suốt trong phòng luôn.”
Đàm Tinh Úy trợn to mắt: “Chị đừng nói xàm nữa!”
Đàm Ngân Thanh cười: “Không khóc thì em cũng buồn lắm đúng không?”
Mặt Đàm Tinh Úy đỏ rần: “Em đâu có.”
Đàm Ngân Thanh chìa bằng chứng: “Vậy sao mấy ngày đó em trốn lì trong phòng không ra?”
Đàm Tinh Úy lập tức có chút chột dạ, nhưng ngoài miệng vẫn cứng: “Ở trong phòng là tâm trạng không tốt à? Vậy chị mỗi lần vào phòng cũng là vì tâm trạng không tốt hả?”
Đàm Ngân Thanh: “Em có buồn hay không trong lòng em rõ nhất.”
Đàm Tinh Úy: “Em rõ ràng là không hề buồn!”
Đàm Ngân Thanh: “Lêu~”
Đàm Tinh Úy cũng “lêu lêu~” đáp lại.
Hai chị em đấu võ mồm là chuyện thường ngày ở huyện, chẳng ai trong phòng thèm để ý, người thì gọi món, người thì chia chén đũa.
Vậy nên Đàm Tinh Úy cũng bắt tay chia dụng cụ ăn. Kết thúc chiến sự, cô đưa tay định lấy chén đũa từ mâm xoay thủy tinh giữa bàn, nhưng vừa với tới thì bị người khác nhanh tay hớt mất bộ cô đang nhắm.
Cùng lúc đó, một bộ chén đũa đã được chuẩn bị sẵn được đặt trước mặt cô.
Phải, Tô Nhứ đang ngồi bên phải cô.
Cơn chiến tranh trong lòng Đàm Tinh Úy lập tức dập tắt, cả người ngoan ngoãn hẳn: “Cảm ơn chị.”
Tiếng cười khúc khích vang lên từ phía trái là Đàm Ngân Thanh.
Và quả nhiên, câu tiếp theo là: “Rốt cuộc ai mới là chị gái của em vậy?”
Đàm Tinh Úy lập tức nghiêng người, dựa hẳn vào người Tô Nhứ: “Tất nhiên là chị A Nhứ rồi! Chị ấy còn chia chén đũa cho em nữa kìa~”
Đàm Ngân Thanh bĩu môi: “Cô ấy cũng gắp đũa bát cho chị nè~”
Tô Nhứ khẽ cười, rồi đưa tay vòng qua Đàm Tinh Úy, đẩy bộ bát đũa đã chuẩn bị sẵn tới trước mặt Đàm Ngân Thanh.
Mặt Đàm Ngân Thanh thay đổi trong một nốt nhạc, liền giả giọng ngọt ngào trước mặt Đàm Tinh Úy: “Cảm ơn A Nhứ chị yêu.”
Đàm Tinh Úy nghiến răng, lườm chị một cái, cũng giơ nắm tay ra.
Đáng giận là Đàm Ngân Thanh ra “bao”.
Đàm Tinh Úy: “A!” Cô quay sang nhìn người bên cạnh: “Chị A Nhứ!”
Tô Nhứ cũng giơ tay lên. Giây tiếp theo, trên không trung xuất hiện kéo của Tô Nhứ và bao của Đàm Ngân Thanh.
“Yeahhh!” Đàm Tinh Úy reo lên vui sướиɠ.
Đàm Ngân Thanh hừ một tiếng: “Là em thắng chị đấy à?”
Đàm Tinh Úy đắc ý: “Chị A Nhứ thắng thì cũng như em thắng!”
“Rồi rồi rồi, đúng đúng đúng…” Đàm Ngân Thanh vừa “dương âm dương dương” xong liền bổ thêm một câu: “Thiệt là bốn năm rồi mấy người chưa gặp nhau sao?”
Đàm Tinh Úy suýt chút nữa biểu diễn tuyệt kỹ “nụ cười biến mất trong một giây”, huống chi đúng lúc đó Tô Nhứ còn quay sang hỏi: “Thật không?”
Đàm Tinh Úy lập tức đánh lái: “Các chị không phải cũng bốn năm rồi không gặp sao?”
Tới lượt Đàm Ngân Thanh đắc ý: “Ờ thì không nha~”
Đàm Tinh Úy khựng lại: “Hả?”
Dao Dao bên cạnh lên tiếng: “Năm ngoái hay năm kia gì đó nhỉ? A Nhứ có về nước một lần.”
Lúc này, nụ cười trên mặt Đàm Tinh Úy chính thức tan biến. Cô rất muốn hỏi “Tại sao không nói với em?” Nhưng lý trí đã kéo chặt miệng cô lại dù sao Tô Nhứ về nước cũng đâu nhất thiết phải báo với cô.