Chương 11

“Ba mẹ đâu rồi?” Đàm Tinh Úy vừa bước vào nhà vừa hỏi.

Đàm Ngân Thanh: “Đánh mạt chược rồi.”

Đàm Tinh Úy gật gù, quay người định về phòng, nhưng Đàm Ngân Thanh lại hỏi tiếp: “Tối nay ăn khuya chung không?”

Đàm Tinh Úy dừng bước: “Ăn gì?”

Đàm Ngân Thanh: “Chưa biết, chưa quyết. A Nhứ hẹn.”

Đàm Tinh Úy đứng hình trong tích tắc, lùi lại nửa bước: “Chị… cũng… hẹn em hả?”

“Không có,” Đàm Ngân Thanh tay vẫn thao tác như bay: “Có phải đi hẹn hò đâu, em muốn đi thì đi thôi, cũng chỉ có bốn người bọn mình.”

Đàm Tinh Úy “ồ” một tiếng: “Đi chứ.” Nói xong quay người về phòng, nhưng đi được vài bước lại không nhịn được quay lại: “Em muốn ăn cá nướng.”

Đàm Ngân Thanh: “Được thôi, để chị nói với tụi nó.”

Về tới phòng, Đàm Tinh Úy đóng cửa, lấy máy tính bảng ra. Cả tuần qua bao nhiêu show và phim đang theo dõi đều đã có tập mới, cô chọn đại một cái, mở app lên xem tiếp lịch sử xem gần nhất rồi bật lên.

Xem được một đoạn, cô lại cầm điện thoại lên nghịch nghịch.

Xem thêm một lúc, lại bấm bấm điện thoại.

Đàm Ngân Thanh chơi game gì mà lâu vậy? Có chịu nhắn cho tụi nó không thế?

Video chiếu tới nửa tập rồi mà điện thoại vẫn im ru như nước cất. Đàm Tinh Úy chịu không nổi nữa, bấm tạm dừng rồi ôm cả máy tính bảng ra ngoài.

Ngoài phòng khách, Đàm Ngân Thanh đã chơi game xong, giờ đang bật tivi xem lại show chiều nay.

Ngân Thanh ngồi xuống bên cạnh, co chân lại, đặt máy tính bảng lên đầu gối.

“Chị nói chưa?” Đàm Tinh Úy làm bộ hỏi vu vơ.

“Nói gì cơ?” Ngân Thanh đang định hỏi lại thì sực nhớ: “À, vụ ăn khuya ấy hả? Nói rồi, tụi nó bảo được, mười giờ rưỡi.”

Đàm Tinh Úy bĩu môi, “ồ” một tiếng: “Nói rồi sao không báo em?”

Đàm Ngân Thanh: “Giờ báo rồi đó, có gì đâu, em gấp vậy sao?”

Đàm Tinh Úy: “…”

Thật sự nói chuyện với gái thẳng thiệt khó!

Cô kéo thanh tua video trên máy tính bảng lui lại một chút.

“Ê, A Nhứ đăng bài trong giới bằng hữu kìa.” Một lúc sau, Đàm Ngân Thanh lên tiếng.

Tay Đàm Tinh Úy giật giật, nhưng mặt vẫn nhăn nhó ngồi yên, giả bộ chăm chú vào phim.

“Vậy mà thật có người ra sân bay đón cổ đó nha,” Không biết Đàm Ngân Thanh đang nhìn thấy gì mà bỗng phát ra một tiếng “A~” đầy ẩn ý.

Đàm Tinh Úy không chịu nổi nữa rồi.

Tay trái vén tóc, tay phải móc điện thoại ra khỏi túi, mở app giới bằng hữu thật nhanh.

Lướt xuống mấy bài mới thấy bài của Tô Nhứ, đăng từ mười phút trước.

“Bất ngờ đầu tiên sau khi xuống máy bay là gặp lại một cô em gái lâu ngày không gặp. Con bé lớn hơn nhiều rồi, mà vẫn giống như xưa. Đã lâu lắm rồi chưa được tặng hoa, rất vui, rất đẹp, rất thích.”

Bên dưới là tấm ảnh mà Đàm Tinh Úy chụp cho cô trong xe.

Cảm xúc vốn đã nguội bớt sau buổi gặp mặt lại bị câu chữ của Tô Nhứ kéo căng lên lần nữa. Cô cảm giác dây thần kinh toàn thân như bị giật điện, lòng bàn tay và cổ tay đều căng đầy cảm xúc khó gọi tên.

Đây là lần thứ hai Tô Nhứ đăng cô lên giới bằng hữu.

*

“Bất ngờ đầu tiên sau khi xuống máy bay là gặp lại một cô em gái lâu ngày không gặp…”

Bên tai, Đàm Ngân Thanh đọc thành tiếng nửa đầu dòng trạng thái của Tô Nhứ, sau đó bật ra một tiếng “hơ~” đầy ẩn ý.

Cùng lúc đó, màn hình điện thoại Đàm Tinh Úy hiện lên một dòng bình luận:

[Đàm Ngân Thanh: Em gái hả?]

Đàm Tinh Úy chớp mắt một cái, còn chưa kịp phản ứng gì thì dòng bình luận ấy biến mất.

Bị Đàm Ngân Thanh xóa rồi.

Đàm Tinh Úy len lén quay sang nhìn Đàm Ngân Thanh, chỉ thấy chị đang chăm chú vào điện thoại, tiếng cười ầm ĩ từ show truyền hình cũng không át nổi tiếng “tách tách” của bàn phím ảo mà chị đang gõ lia lịa.

Tách tách tách tách.

Đàm Tinh Úy bắt đầu nảy sinh đủ loại suy đoán Đàm Ngân Thanh đang nói chuyện trong nhóm à? Đang bàn về bài đăng của Tô Nhứ à? Tại sao lại nhấn mạnh cái chữ “em gái” nghe mờ ám vậy?

Chị ấy đang cười cái gì? Nói tới đoạn nào rồi mà cười dữ vậy? Gõ nhanh thế kia là trong nhóm bốn người đều đang nói à?

Tô Nhứ có lên tiếng không?

Nếu có thì nói gì?

Tô Nhứ đăng status như vậy là sao?

Hình như cũng không có gì sai… cũng không nói nhiều gì cả… chỉ là… không nói rõ người đó là ai thôi mà.

Mà không nói rõ là Đàm Tinh Úy thì trách ai? Là ai đã tự ý ra sân bay đón người ta hả?

Đàm Tinh Úy nghĩ tới mức đầu óc như bị rối thành một mớ dây, quấn vòng vòng rồi thắt lại thành một nút tròn xoe.

Mà nút tròn trông không đẹp, cô sửa lại trong tưởng tượng… thành nơ bướm.

Phông nền trắng, ruy băng đỏ, giống y như gói hoa cô tặng Tô Nhứ hôm nay cái mà Tô Nhứ bảo là đẹp.

Trên từng sợi ruy băng, đều viết tên Tô Nhứ.

Trời đất, sến sẩm quá đi mất…

“HAHAHA.” Bên cạnh, Đàm Ngân Thanh đột nhiên cười phá lên.

Đàm Tinh Úy cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: “Nói chuyện gì mà vui thế?”

Đàm Ngân Thanh lắc đầu: “Không có gì, Trần Tịnh đang nói mấy thứ trừu tượng thôi.”

Câu nào của chị gái này cũng như thả bóng xuống biển. Nhưng Đàm Tinh Úy biết giờ phải hỏi cho ra nhẽ, cô còn nặn ra một nụ cười: “Trừu tượng kiểu gì?”

Ngân Thanh: “Bả đang nói bây giờ quay về là Nữu Hỗ Lộc A Nhứ.”

Đàm Tinh Úy cảm thấy như đang tiến gần chân tướng: “Chị A Nhứ làm sao cơ?”

Ngân Thanh vẫn cười dán mắt vào màn hình: “Không có gì.”

Đàm Tinh Úy chết trong lòng một chút.

Cô cũng sực nhớ ra rồi thời kỳ mà Đàm Tinh Úy nịnh nọt Đàm Ngân Thanh nhiều nhất trong đời, chính là mùa hè năm ấy. Thân thiện đến mức Đàm Ngân Thanh suýt tưởng cô uống nhầm thuốc.

Mãi tới mười giờ rưỡi, người được mong chờ cuối cùng cũng xuất hiện. Đàm Tinh Úy lái xe chở Đàm Ngân Thanh đến đúng giờ.

Vào đến phòng riêng, Trần Tịnh và Dao Dao đã có mặt. Cả hai sau khi tốt nghiệp đều ở lại Hải Thành, hiện đang ở chung, thành ra thường xuyên đi đâu cũng có nhau, cũng rất hay ăn uống tụ tập với Đàm Ngân Thanh.