“…” Tới lượt Đàm Tinh Úy muốn nói lại thôi.
Thật sự không thể nói chuyện rõ ràng với mấy cô gái thẳng như các cậu.
Tệ hơn nữa là, Tuyết Phù đang ăn yên lành thì bỗng bắt đầu hát: “Cô ấy chỉ là em gái của tôi…”
Đàm Tinh Úy: “…”
“Được rồi được rồi, không hát nữa,” Tuyết Phù cười rồi hỏi tiếp: “Không phải cậu nói trước đây không còn liên lạc gì nữa sao? Sao biết cô ấy về rồi? Lại còn biết cả chuyến bay?”
Đàm Tinh Úy gật đầu: “Câu hỏi rất hay.”
Trước kia sợ nói nhiều lộ chuyện, phiền phức không đáng có, nên Đàm Tinh Úy nói với mỗi người một kiểu. Cô thử thăm dò: “Tớ từng nói với cậu cô ấy là ai ấy nhỉ?”
Tuyết Phù đáp ngay: “Bạn học của họ hàng cậu.”
“Ờ ha…” Tinh Úy gật gù.
Chuyện thầm mến tuổi thiếu niên, ai cũng biết một chút, nhưng chẳng ai biết đủ cả.
“Là người nhà tớ nói.” Cô thuận theo mà nói tiếp.
Tuyết Phù tò mò: “Người nhà cậu biết cậu thích bạn học của họ à?”
Tinh Úy: “Không biết, chẳng ai biết cả.”
Tuyết Phù “à” một tiếng, lại “ồ” một tiếng, vừa ăn pizza vừa bất chợt bật cười: “Hóa ra cậu thật sự có một Bạch Nguyệt Quang. Trước giờ tớ cứ tưởng cậu bịa ra thôi chứ.”
Đàm Tinh Úy ngạc nhiên: “Tớ bịa ra làm gì?”
Tuyết Phù: “Để dọa mấy người theo đuổi cậu chứ sao.”
Đàm Tinh Úy nhớ lại: “Ờ, cũng đúng…”
Tuyết Phù cười phá lên: “Thấy chưa, hồi đó Trần Tổ nghe xong là không bao giờ nhờ tớ hỏi thăm cậu nữa.”
Tinh Úy nhíu mày: “Trần Tổ là ai?”
Tuyết Phù định giải thích, nhưng rồi thôi: “Thôi không quan trọng.” Nhưng ngay sau đó lại “à” một tiếng: “À! Ý cậu là Triệu Tân Đào ấy hả!”
Đàm Tinh Úy gật đầu: “Hồi trước cứ mỗi lần gặp tớ là lại xổ ra mấy câu thả thính sến muốn xỉu.” Cô nhăn mặt: “Biết chuyện này xong còn chưa hết hoạt động đã xóa tớ khỏi WeChat.”
Tuyết Phù: “... Dễ tổn thương dữ ha.”
Đàm Tinh Úy: “Sau đó lại cần bản thảo, thế là lại xin kết bạn lại.”
Tuyết Phù: “Cậu chấp nhận không?”
Đàm Tinh Úy: “Không, tớ gửi bản thảo cho Lâm Mông.”
“HAHAHA,” Tuyết Phù bật cười thành tiếng, giơ ngón cái với cô: “Để nó đi cầu cạnh Lâm Mông còn khó hơn chết.”
Tinh Úy: “Thì không liên quan gì tới tớ nữa.”
Tuyết Phù cười nham hiểm: “Không phải cậu cố ý đấy chứ?”
Đàm Tinh Úy không nói, chỉ nghiêng đầu lắc lắc.
Tuyết Phù chốt hạ: “Chuẩn luôn, đúng là cậu, thù dai nhớ lâu.”
Hai người im lặng ăn thêm vài miếng pizza. Tuyết Phù đột nhiên nói: “Không ngờ cậu cũng quan tâm đến kịch nói.”
Đàm Tinh Úy cười khan hai tiếng.
Thật ra thì bản thân cô chẳng có hứng thú gì với kịch cả. Tại sao lại tham gia?
Chắc bạn đọc thông minh cũng đoán được rồi nhỉ.
Đúng vậy, vì Tô Nhứ từng ở trong câu lạc bộ kịch nói.
Lần đi xem kịch cùng cô ấy là vào ngày cuối cùng Đàm Tinh Úy còn ở nhà Tô Nhứ. Vì thật sự không bịa nổi thêm lý do để ở lại, nên cô tự dọn cho mình một đoạn kết hoàn hảo nói với Tô Nhứ: “Xem xong vở kịch của chị A Nhứ rồi em sẽ về.”
Tô Nhứ gật đầu: “Được.”
Về sau, trong đêm khuya, Đàm Tinh Úy ngồi phân tích lại nếu khi đó cô không nói gì mà cứ bám trụ, có khi Tô Nhứ cũng sẽ không đuổi cô đi.
Nhưng nghĩ kỹ thì cô cũng tự thấy, cứ bám mãi nhà người ta thì hình tượng bản thân sẽ nát như tương. Thành ra bị xem như “em gái phiền phức” kiểu bạn học dính chặt vào người ta mà mãi không chịu về.
Ít nhất, trong mắt Tô Nhứ bây giờ, Đàm Tinh Úy vẫn là cô gái xinh đẹp, phóng khoáng, học giỏi, ngoan ngoãn.
Vở kịch lần đó, Tô Nhứ để dành cho cô một chỗ ngồi rất tốt. Dù chỉ có một mình ngồi đó, dù Tô Nhứ không diễn vai nào, nhưng Đàm Tinh Úy vẫn xem rất chăm chú từ đầu đến cuối.
Trong mắt cô, công lao của Tô Nhứ phủ khắp từng lời thoại, từng đạo cụ, từng phông nền sân khấu. Thế nên cô xem rất kỹ, rất nhập tâm, còn thấy tự hào thay nữa. Thậm chí có lúc cảm thấy nếu không có Tô Nhứ thì câu lạc bộ này chắc cũng dẹp luôn rồi.
Sau này, cô chủ động nhận đúng vai trò Tô Nhứ từng đảm nhiệm trong câu lạc bộ, trải nghiệm hết những gì Tô Nhứ từng trải qua.
Tại sao phải làm vậy? Chính cô cũng không rõ, chẳng buồn tìm lý do nữa.
“Tức là…” Tuyết Phù uống một ngụm nước rồi lại tò mò hỏi: “Giờ cô ấy về rồi, cậu tính sao? Muốn theo đuổi lại không?”
Đàm Tinh Úy đáp rất nhanh: “Không đâu.”
Tuyết Phù: “Sao lại không?”
Sao lại không? Câu hỏi ấy khiến Đàm Tinh Úy nghẹn họng.
Cô suy nghĩ một chút, rồi bịa đại: “Thôi vậy đi.”
Tuyết Phù: “Cũng phải. Nếu theo đuổi thì cũng phải là cô ấy theo đuổi cậu.”
Vì câu nói đầy ngạo nghễ này mà Đàm Tinh Úy suýt phun cả ngụm nước ra.
Tuyết Phù: “Sao? Nói trúng rồi à? Cậu thấy vô lý chỗ nào hả?”
Đàm Tinh Úy giơ ngón cái: “Cảm ơn cậu, tối nay có thêm tư liệu để mơ rồi.”
Tuyết Phù không phục: “Cậu chơi kỳ quá đó!”
Đàm Tinh Úy rút điện thoại ra: “Gọi cho chị ấy luôn nè.” Bấm bấm hai cái rồi đưa qua: “Cậu nói đi.”
Tuyết Phù đang ngồi thẳng người bỗng xẹp lép: “Hôm nay gà chiên ngon ghê.”
Biết Đàm Tinh Úy không muốn nói thêm gì nữa, Tuyết Phù cũng không gặng hỏi thêm về “Bạch Nguyệt Quang” của cô.
Mà thực ra cái tên “Bạch Nguyệt Quang” cũng là do Tuyết Phù đặt. Lúc đầu Đàm Tinh Úy nghe thấy còn thấy kỳ cục và xấu hổ muốn độn thổ, nhưng dần dà cũng chấp nhận, rồi sau lại thấy ngoài cái tên đó ra, không từ nào phù hợp với Tô Nhứ hơn.
Chỉ tiếc là, ngoài hai người họ và vài người bạn chung, chẳng ai gọi Tô Nhứ bằng cái tên ấy cả.
Quả thực là một trong những tiếc nuối lớn nhất đời Đàm Tinh Úy.
Ăn xong, Tuyết Phù lại tiếp tục bận rộn, còn Đàm Tinh Úy thì mang theo túi rác chào tạm biệt.
Tối nay không có kế hoạch gì, cô đi dạo loanh quanh gần đó một vòng rồi về nhà. Trong phòng khách chỉ bật một dải đèn nhỏ, Đàm Ngân Thanh nằm dài trên ghế sofa chơi game.