Tim Đỗ Ấu Thanh run lên, đập nhanh mấy nhịp. Tính cách của Tạ Minh Thường, hắn hiểu rõ. Tạ Khu mật sứ gần bốn mươi tuổi mới có được Tạ Minh Thường, nàng được phụ mẫu và ca ca cùng nhau nuông chiều từ nhỏ đến lớn, muốn trăng không cho sao, nuôi thành tính tình mắt cao hơn đầu.
Bất kể gia thế đối phương có hiển hách đến đâu, nàng không vừa mắt chính là không vừa mắt, trong cả kinh thành rộng lớn này, con cháu công hầu quyền quý bị nàng liếc mắt xem thường, bị nàng mỉa mai trước mặt không biết bao nhiêu mà kể.
Trớ trêu thay nàng lại có dung mạo xinh đẹp rạng ngời, gặp người không thích, đến một cái nhìn thẳng cũng không thèm cho. Liếc xéo một cái, đứng dậy bỏ đi, công tử thế gia bị nàng lườm còn ngẩn người tại chỗ.
Khi nàng vừa tròn mười lăm tuổi cặp kê, những nhà đến dạm hỏi gần như giẫm nát cả ngưỡng cửa.
Bỏ qua biết bao công hầu quý tộc khắp kinh thành, nhà họ Tạ chọn tới chọn lui, cuối cùng lại vừa mắt gia thế thanh quý trăm năm của nhà họ Đỗ, một gia đình sĩ phu thư hương.
Mối hôn sự như vậy rơi xuống đầu, Đỗ Ấu Thanh bị mấy người bạn tốt trêu chọc nhiều lần, nói rằng thê tử đẹp như hoa, chỉ tiếc nhạc phụ nhạc mẫu lại quá mức hùng hồn. So với nói nhà họ Đỗ cưới thê tử, chi bằng nói Đỗ Ấu Thanh làm rể đến ở rể cho rồi, khiến hắn ủ ê khó chịu suốt một thời gian dài.
Nàng thiên chi kiêu nữ như vậy, nếu khế ước bán thân rơi vào tay mình, thu hết tính tình kiêu căng lại, từ đó trở thành một đóa hoa biết nói trong phòng khuê, ngoan ngoãn mặc mình sai khiến, muốn gì được nấy...
Lòng Đỗ Ấu Thanh xao động, vô số ý nghĩ đẹp đẽ trỗi dậy từ đáy lòng, miệng lưỡi khô khốc.
Đối diện hắn, ngón tay Tạ Minh Thường thon như búp măng, vô thức xoa đi xoa lại hạt vải trong lòng bàn tay.
Đỗ Ấu Thanh như bị ma xui quỷ khiến, khẽ vươn tay ra, nhân lúc đêm tối nắm lấy cổ tay nàng, thấp giọng nói: “Dù không thể danh chính ngôn thuận làm chính thê, ta cũng tuyệt đối không để nàng chịu thiệt thòi… Nhất định sẽ xây lầu son gác tía để giấu nàng nơi đó.”
Tạ Minh Thường cụp mắt xuống, nhìn cổ tay đang bị nắm của mình.
Nàng chợt nhớ lại một đêm nào đó tháng trước, khi mình dự yến tiệc rồi say khướt trở về. Đỗ Ấu Thanh đưa nàng về phủ, dọc đường đi, nàng mượn cớ men say, cứ nhất quyết đòi móc tay hắn một cái cho bằng được.
Lúc đó, Đỗ Ấu Thanh vội vàng tránh ra, còn trách mắng nàng mấy câu, nói rằng lễ pháp không thể bỏ, phu thê ngày nào chưa thành hôn, ngày đó phải giữ quy củ, đừng để người ta chê bai là khinh suất ngông cuồng, làm tổn hại danh dự hai nhà.
Lời nói còn văng vẳng bên tai.
Tạ Minh Thường cười một tiếng: “Bây giờ đã coi ta là nô tỳ rồi sao. Ta còn chưa vào nhà họ Đỗ của ngươi đâu.”
Đỗ Ấu Thanh chợt tỉnh táo lại, hoảng hốt buông tay ra. Đúng lúc đang bối rối, Tạ Minh Thường đã nhẹ nhàng chuyển sang chuyện khác: “Thật ra ngươi nói sai rồi. Nữ quyến trong nhà phạm tội bị xử trí thế nào, không phải chỉ một viên quan văn lục phẩm quèn như ngươi chạy vạy vài lần là có thể quyết định được đâu.”
Đỗ Ấu Thanh vội nói: “Chuyện đời vốn do người mà nên. Ở kinh thành làm việc, tiền bạc chỉ là thứ yếu, chủ yếu vẫn là xem thể diện.”