Nàng hất cằm về phía phố Ngự, ra lệnh cho đám gia nhân: “Đánh hắn ngã ngựa cho ta.”
Một tiếng gió rít lên, nhắm thẳng vào vị công tử quan văn trên lưng ngựa mà bay tới.
Một vật đen nhánh đập vào vai lưng, phát ra tiếng “bịch” trầm đυ.c.
Công tử quan văn bị đánh lảo đảo, suýt ngã ngựa, đám tùy tùng lao tới giữ chặt dây cương mới đỡ người đứng vững lại được. Mấy người vừa kinh ngạc vừa tức giận, dừng lại tại chỗ, nhìn quanh tìm kẻ gây sự.
Từ quán hoành thánh vọng ra một tràng cười rộ. Một gia nhân từ trong bóng tối ven đường bước ra, hô lớn: “Đỗ Nhị!”
Vị công tử quan văn được gọi là “Đỗ Nhị” tên thật là Đỗ Ấu Thanh, xuất thân từ gia đình thanh quý, phụ thân giữ chức Tế tửu Quốc Tử Giám tứ phẩm.
Kẻ dám ném đồ vào hắn ngay bên phố Ngự, ngoài Tạ gia Lục tiểu thư đã đính hôn với nhà họ Đỗ ra, còn có thể là ai?
Đỗ Ấu Thanh ôm bờ vai đau nhói, quay đầu lại giận dữ nói: “Tạ Minh Thường!”
Tạ Minh Thường đặt thìa sứ xuống, nhận lấy khăn tay, cẩn thận lau sạch tay, rồi ngoắc ngoắc ngón tay về phía đường: “Xuống ngựa, qua đây nói chuyện.”
Đỗ Ấu Thanh hít sâu một hơi, xoay người xuống ngựa.
Một tùy tùng khác của nhà họ Đỗ tìm kiếm trên mặt đất một lát, tìm thấy vật dùng để tấn công, đưa đến trước mặt Đỗ Ấu Thanh.
Đâu phải ám khí gì, rõ ràng là mấy cái hạt vải lớn đã ăn sạch.
Đỗ Ấu Thanh ôm chỗ đau trên vai, dùng hai ngón tay nhặt hạt vải lên, đi đến ven đường, ném “ám khí” trở lại vào lòng Tạ Minh Thường.
Hôm nay hắn cố tình tránh người, đi ra từ cửa hông, không ngờ vẫn bị người ta bắt gặp, trong lòng vừa kinh ngạc vừa hổ thẹn.
Nhìn kỹ lại, Tạ Minh Thường vậy mà lại dẫn theo một đám gia nhân khỏe mạnh, ngồi ngay bên tường rào tửu lầu đông người qua lại, không biết ban đêm đã bị bao nhiêu người trông thấy, nỗi kinh ngạc và hổ thẹn trong lòng lại biến thành lửa giận ngùn ngụt.
“Tiểu nương tử chưa xuất giá, nửa đêm canh ba không về nhà.” Đỗ Ấu Thanh nhíu mày nói: “Còn ra thể thống gì nữa. Mau nhân lúc trời tối mà về đi.”
Tạ Minh Thường giọng bình thản nói: “Vội về làm gì, chờ quan binh đến vây cửa tịch biên gia sản sao?”
Đỗ Ấu Thanh nghẹn thở, một lúc lâu sau mới nói: “Chuyện vẫn còn chuyển biến tốt đẹp, chưa đến mức đó đâu.”
Tạ Minh Thường cười khẩy một tiếng: “Lừa ta à! Nếu chuyện nhà họ Tạ còn có chuyển biến tốt đẹp, ngươi tránh ta làm gì.”
Đỗ Ấu Thanh không còn lời nào để biện minh, cuối cùng đành phải nói: “Phụ thân dặn ta gần đây phải cẩn thận. Vụ án Liêu Đông Vương mưu phản không phải chuyện nhỏ, nếu nhà họ Đỗ cũng bị liên lụy vào, làm sao có thể chạy vạy giúp nhà ngươi được.”
Tạ Minh Thường đứng dậy khỏi bàn gỗ, đi mấy bước ra ven đường, ngẩng đầu nhìn Đỗ Ấu Thanh: “Ngươi có lòng muốn chạy vạy giúp nhà ta?”
Nàng ở nhà được nuông chiều quen rồi, xưa nay thích những màu sắc tươi sáng, hôm nay tuy khoác áo choàng màu xám bạc, nhưng bên trong vẫn mặc y phục sặc sỡ bắt mắt như thường.
Dưới ánh đèn l*иg và nến từ tửu lầu chiếu rọi, bộ áo váy màu hồng phẩm làm nổi bật làn da trắng như tuyết, đôi mày mắt vốn đã thanh tú tươi đẹp lại càng thêm vài phần kiều diễm.