Hà Gian Vương Tiêu Vãn Phong, ít nói, độc đoán, thủ đoạn sắt đá.
Lần đầu tiên Tạ Minh Thường chính thức gặp Hà Gian Vương là ở nhà mình. Hà Gian Vương thiếu một tòa vương phủ, nghe nói đã để mắt đến dinh thự nhà họ Tạ.
Lần thứ hai hai người chính thức gặp mặt là tại cung yến.
Tạ Minh Thường, với tư cách là mỹ nhân được ban tặng, lạnh lùng liếc xéo hắn một cái.
Khoảnh khắc xách tay nải bước vào Hà Gian Vương phủ, nàng cảm thấy mình không sống được đến ngày nhà họ Tạ được minh oan, gia đình đoàn tụ.
Tháng đầu tiên vào vương phủ, muốn chết.
Tháng thứ hai vào vương phủ, nàng vẫn sống tốt.
Tháng thứ ba vào vương phủ, nàng bắt đầu nghi ngờ, Hà Gian Vương không lẽ nào lại thích nàng?
Thời gian thoi đưa, xuân hạ qua đi, thu đông ghé đến nơi kinh thành.
Ngày đông lười biếng, nàng đặt ngón chân trắng nõn lên đầu gối Hà Gian Vương, lười nhác bảo hắn giúp mang giày.
Hắn cũng chỉ dùng lòng bàn tay ấm áp ủ bàn chân lạnh giá ngày đông của nàng, hỏi nàng: “Mang đôi nào?”
Năm đó, nơi quan ải sa mạc gió cát nổi lên, một mình một ngựa vượt bụi trần dưới ánh trăng mà đến.
Trong vô số giấc mơ của Tiêu Vãn Phong, luôn có một cô bé xinh xắn đáng yêu khoảng mười tuổi, đeo đao cong, cho ngựa uống nước bên bờ sông, cắn quả mơ ngọt, vểnh đôi giày nhỏ chờ hắn.
Chia cách nhiều năm gặp lại, cô bé ngày xưa đã lớn, không còn nhớ hắn nữa.