Chương 8

Bánh thứ hai được cuộn xong, Thang Hiển Linh cũng không khách sáo, đưa thẳng vào miệng, vừa nhai vừa nói:

“Tỷ, tỷ phu, đệ không tiếp nữa đâu nha.”

“Hazz, được, được, ăn đi.”

Thang Xảo lúc này mới hoàn hồn, cảm thấy hôm nay ngũ ca nhi có hơi khác lạ. Nhưng nghĩ lại, nương mãi vẫn không ra ăn, chẳng lẽ trong người không khỏe?

Thực ra lúc nãy họ mời suốt mà nương cứ đẩy qua đẩy lại, nói thật thì nàng cũng hơi bực rồi.

Cứ lấy lý do là “cha còn chưa ăn, mình ăn trước thì không phải đạo”... nhưng mà cha suốt ngày mê man thế kia, cũng chẳng biết bao giờ mới tỉnh, mà có tỉnh thì chắc gì đã ăn nổi những món này.

Nếu không phải biết nương cũng chẳng định đuổi vợ chồng nàng đi, Thang Xảo thật sự đã nghĩ đến chuyện dắt chồng con về nhà rồi.

Gia đình nàng cũng chẳng phải dạng bám víu không biết xấu hổ, ăn trực uống nhờ gì cả.

Nhưng giờ đã ngồi vào bàn rồi, mà để nương lại một mình thì lại thấy lấn cấn.

Đang định nói gì đó, lại thấy mọi người đều đã ăn, nàng cũng mơ hồ gắp một đũa đồ ăn cho vào miệng, thật sự là... quá ngon!

Mùi mầm xuân đậm đà, xào lên chỉ còn sót lại vị thơm thanh mát.

Trứng vịt mềm mịn, tan ngay trong miệng mà không hề tanh, kết hợp cùng mầm xuân hài hòa vô cùng, ăn một miếng lại muốn gắp thêm miếng nữa.

Rau dưa ngâm vốn bình thường có vị hơi chua gắt và cứng, nhưng khi được xào chung với thịt băm, thì vị thịt béo ngậy lại khiến rau dưa trở nên dịu đi, mềm mại hơn.

Dù là chan với cháo hay cuốn với bánh rán, vào miệng đều đậm đà tròn vị, thậm chí còn có chút giòn nhẹ của thịt băm xào kỹ, càng ăn càng thấy ngon.

Cắn một miếng bánh rán.

Rõ ràng chỉ là bánh bột ngũ cốc, bình thường nàng tự tay nướng ăn thì toàn có mùi đậu nát, hơi tanh tanh và còn sần sật, thế mà cái bánh hôm nay — vỏ ngoài không dính dầu, hơi khô một chút nhưng khi cầm lên lại mềm mại, rất dẻo, cắn vào thì hương lúa mạch đậm đà lan tỏa ngay đầu lưỡi.

Đặc biệt là món cháo...

Nàng nhớ rõ lúc gặt hái xong thường chỉ có mấy hạt gạo vụn, gạo cũ, ấy vậy mà cháo hôm nay nấu ra lại sánh mịn, dẻo quánh, mùi thơm nồng đậm, cứ như là nấu từ gạo mới vậy.

... Làm sao lại ngon thế này chứ?

Thang Xảo vừa ăn cái này, gắp cái kia, chẳng mấy chốc những cảm xúc bất an, mềm lòng, tự trách khi nãy đã bị nàng vứt hết ra sau đầu.

Còn những người khác trong bàn thì khỏi phải nói, Lâm Hổ là khách nên lúc đầu còn giữ ý, nhưng cuối cùng cũng buông xuôi, hai tay mở rộng, ăn một cách nhiệt tình đến không thể ngừng lại.

Còn Thang Hiển Linh, tuy ngồi ăn trông rất thong thả, nhưng tốc độ thì chẳng thua ai, thậm chí còn gọn gàng hơn. Y không ăn kiểu tranh giành, mà là ăn thân mật, ăn trọn vẹn từng hương vị.

Từ lúc tỉnh lại đến giờ, cuối cùng có thứ cho vào bụng, khoảnh khắc ấy, y mới thật sự cảm nhận được sự sống.

Y vẫn còn sống.

Cả bàn chẳng khác gì một trận cuồng phong quét sạch, ban đầu còn giữ phép tắc trò chuyện này nọ, giờ thì chẳng ai buồn nói gì nữa, chỉ còn tiếng đũa muỗng va nhau, tiếng ăn sột soạt và thi thoảng những câu cảm thán vang lên:

“Ngon quá!”

“Cái này thơm thật đó!”

“Cho ta thêm cái bánh nữa!”

“Cháo vẫn còn nhiều, tỷ ăn thoải mái đi, đệ chừa phần cho cha nương rồi.”

Chén đũa sạch bóng, không sót một chút gì.

Thang Xảo và Lâm Hổ dường như sau khi ăn xong mới thấy có chút ngượng ngùng, rõ ràng là đến thăm cha nương, mà ăn uống như mở tiệc.

“Ăn sạch là tốt rồi, không lãng phí gì cả.”

Thang Hiển Linh no căng, ngồi đó muốn xoa bụng mà mặt mày hớn hở, cười tươi rói như hoa:

“Tỷ, tỷ phu, hai người ăn xong chưa?”

“Rồi rồi!”

“Ai chà, ở nhà ta cũng không ăn kiểu này đâu, nay thấy mâm cơm thế này, thèm không chịu nổi, chẳng màng khách khí gì luôn.” Lâm Hổ cười xòa nói.

Thang Hiển Linh cười đáp: “Chuyện nhà mà, ăn uống cũng không cần khách sáo quá. Tỷ, tỷ phu ăn xong là tốt rồi.”

Ăn cơm xong, Thang Xảo và Thang Hiển Linh cùng nhau dọn dẹp chén đũa, Lâm Hổ thì bê bàn ghế trả lại chỗ cũ ngoài tiệm.

Trong bếp chỉ còn lại hai tỷ đệ. Một lúc sau, Thang Hiển Linh mới nói:

“Tỷ, đệ biết trong lòng tỷ cảm thấy không thoải mái, vì lúc nãy ăn cơm mà không mời nương cùng ngồi. Thật ra, đệ cố ý như vậy.”

“Cố ý... cho nương một cú ‘đòn mềm’.”

Thang Xảo suýt nữa làm rơi chén trong tay, không thể tin nổi nhìn Ngũ ca nhi nhà mình.

Thang Hiển Linh đặt chén xuống, chậm rãi nói:

“Tỷ cũng biết tình hình nhà mình bây giờ mà. Trước kia lúc cha còn khỏe, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà hay cửa tiệm đều do cha quyết định. Nương thì tính tình mềm mỏng, không giỏi đưa ra chủ ý lớn. Bao nhiêu năm qua, từ việc làm ăn đến chuyện nội trợ, nương chẳng phải gánh vác gì quá nặng, nhưng cũng chẳng lúc nào được nhàn nhã.”

“Đúng thế...” Thang Xảo khẽ gật đầu, nghe Ngũ ca nhi nhắc đến chuyện cũ, lại nhớ đến những ngày xưa ở trong sân, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Nghĩ đến nương mình bây giờ chịu nhiều áp lực, nàng cảm thấy vừa rồi mình nóng nảy, thật không nên.