Phòng tây lại chia làm hai gian nhỏ, ngũ ca nhi ở ngay cạnh nhà bếp, rất tối tăm, chật chội.
Phòng đông lớn hơn một chút, cha mẹ ở đó.
Lúc Thang Xảo cùng chồng là Lâm Hổ đang khiêng bàn ghế ra sân, Lâm Hổ còn càu nhàu:
“Chi bằng dọn luôn vào trong cửa tiệm mà ăn, vừa rộng vừa có sẵn bàn ghế, còn khiêng ra đây làm gì cho mệt?”
“Lỡ như lát nữa cha ta tỉnh lại thì sao...” Thang Xảo nói dở câu thì dừng lại.
Lâm Hổ cũng không cằn nhằn thêm, tiếp tục dọn bàn ghế, miệng nói:
“Chứ không phải vì sợ ông cụ la sao.”
Cửa tiệm là báu vật trong lòng cha vợ hắn. Dù ông bệnh nặng, cả nhà họ Thang cũng không ai dám đυ.ng tới cửa hàng, dù chật cũng không dám dùng làm chỗ ở, bây giờ ra vào chỉ mở một cánh cửa nhỏ ở bên.
Lâm Hổ đang định nói gì đó thì mùi thơm trong bếp bay ra làm hắn ngẩn người, hít một hơi sâu rồi nói:
“Thơm quá đi mất. Làm cái gì mà thơm dữ vậy trời?”
Thang Xảo cũng bị mùi thơm kia khiến bụng đói cồn cào, bỏ lại chồng đang loay hoay dọn bàn ghế, nói:
“Ta đi dọn cơm, chàng sắp xếp bàn ghế xong thì kêu nương ra ăn.”
Nói xong, nàng nhấc chân đi thẳng về phía nhà bếp.
Tiểu Nhị Nương bưng mâm bánh rán đặt lên bàn, mặt mũi rạng rỡ tươi cười.
Lâm Hổ hỏi con gái buổi trưa ăn món gì, Tiểu Nhị Nương vui đến mức gần như nhảy cẫng:
“Cha, đồ ăn do ngũ ca làm thơm lắm đó!”
“Có mầm xuân xào trứng vịt, thịt băm xào rau dưa.” Thang Xảo vừa nói vừa bưng chén lớn đồ ăn: “Còn có cháo nữa, mà mùi hôm nay rất khác đấy.”
Bình thường thì cũng chỉ có vậy, trong nhà hay ăn như thế, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng không hiểu sao hôm nay mùi lại thơm đến lạ kỳ. Lâm Hổ ban đầu chỉ hơi đói, giờ nghe mùi xong thì đói cồn cào, bụng réo ầm ĩ.
“Ăn cơm thôi!”
Lâm Hổ vỗ vỗ tay, đang định ngồi xuống thì sực nhớ còn chưa mời nhạc mẫu, liền nói:
“Để ta đi mời nườn trước.”
Từ gian phòng phía đông vọng ra tiếng Tưởng Vân:
“Nương không đói, các con ăn trước đi, nương ngồi đây trông cha các con.”
Không phải Thang Xảo muốn nói mẹ ruột không tốt, nhưng từ khi cha ngã bệnh, tính tình mẹ ngày càng khó hiểu – nhẹ không được, nặng cũng không xong, lúc nào cũng tự làm khổ mình. Đồ ăn thì đã nấu xong, cơm cũng đủ phần, vậy mà cả nhà vẫn phải chờ. Gì mà “các con ăn trước đi”?
Nương không ngồi, ai mà nuốt cơm nổi?
Đồ ăn còn nóng hổi, vậy mà mọi người lại phải đi năn nỉ, thức ăn thì chờ đến nguội lạnh.
Lâm Hổ xoa đầu con gái, nói:
“Nhị Nương, con đi mời bà ngoại giúp cha nương nha.”
Lâm Nhị Nương ngoan ngoãn chạy sang phòng đông gọi bà ngoại ra ăn.
Tưởng Vân vẫn nói:
“Bà thật sự không đói, các con cứ ăn đi. Nương không cần gì đâu.”
Thang Xảo và Lâm Hổ cũng chạy qua thuyết phục.
Thang Xảo hỏi nương có phải đồ ăn không hợp khẩu vị hay là trong người thấy khó chịu, còn Lâm Hổ thì vừa cười vừa nói nhẹ nhàng, bảo rằng nhạc mẫu không ra thì vợ chồng con cháu cũng chẳng dám ăn trước.
Nhạc phụ còn đang ngủ, chắc còn lâu mới tỉnh, chi bằng mọi người ăn trước...
Thang Hiển Linh, kẻ từng chết đói giữa mạt thế, cảm thấy phát điên rồi:
Ăn cơm mà không tích cực, đúng là chịu hết nổi!!!
Bên này ba người nhà Thang Xảo vẫn đang khuyên lơn, Tiểu Nhị Nương thì nhẹ nhàng năn nỉ bà ngoại, nói hết lời hay.
Trong sân, Thang Hiển Linh đã nhanh tay gắp hai ba đũa thức ăn chất đầy một bát lớn, bên trên còn đậy thêm bánh rán, sau đó bưng ra đến trước cửa.
“Tỷ, tỷ phu, hai người dẫn Nhị Nương ra ngồi ăn đi.”
Thang Hiển Linh đưa bát cơm đầy thức ăn cho Tưởng Vân,
“Cái này là đệ gắp sẵn cho nương, nương nếu chưa đói thì để đó, lúc nào đói hãy ăn.”
“Tỷ và tỷ phu từ sáng đã dậy lo việc nhà, chắc chắn đói rồi. Để đón tiếp hai người ăn trước, không thể để khách phải nhịn đói.”
Thang Hiển Linh một mạch nói dứt khoát, không cho ai xen vào.
Theo phong tục thời đó: Thang Xảo đã gả vào nhà họ Lâm thì chính là người nhà họ Lâm, về nhà mẹ đẻ mang theo chồng con thì cũng xem như là khách. Thang Hiển Linh mượn lý lẽ này chặn họng Tưởng Vân.
Tưởng Vân bưng bát đồ ăn mà đờ đẫn cả người. Bà vốn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chẳng phản bác được câu nào, Ngũ ca từ trước đến nay vẫn luôn nghe lời bà. Bà không đói, người khác cũng không cần bận tâm đến bà.
Nhưng giờ... bà còn có thể nói gì?
“Đi nào, ăn cơm thôi!”
Thang Hiển Linh kéo tay chị gái, ép chị ngồi xuống, rồi quay sang gọi:
“Tỷ phu cũng ngồi đi, Nhị Nương tự mình ăn nhé, con ăn được một mình không?”
Tiểu Nhị Nương liếc nhìn cha nương, không dám cầm đũa trước.
Thang Hiển Linh không nói gì, cuộn một chiếc bánh rán, bên trong cho một lớp mầm xuân xào trứng vịt và một muỗng thịt băm xào dưa chua, rồi đưa cho cô bé.
Tiểu Nhị Nương ngoan ngoãn nhận lấy, thật sự nhịn không nổi liền cắn một miếng, mắt sáng rực lên, ăn lấy ăn để.
“Ăn đi, ăn đi, trong nhà cả mà, còn câu nệ cái gì phép tắc.”
Thang Hiển Linh cười tươi rói.
Cơm mà ngon, thì ai ăn cũng là đứa trẻ ngoan.
Y phải làm đứa trẻ ngoan siêu cấp vô địch!