Chương 6

“Tỷ à, trong nhà dù có thêm hai quả trứng vịt cũng không thể giàu lên ngay được. Tỷ yên tâm, sau này trong nhà cứ để đệ lo.” Thang Hiển Linh quả quyết nói.

Ngũ ca nhi sắp chết mà vẫn còn nhớ đến người thân trong nhà.

Thang Xảo không hoàn toàn tin lời ngũ ca nhi nói. Hiện tại gia cảnh đang rơi vào tình trạng khó khăn, nếu cha nàng có thể khỏe lại, gượng dậy làm lại tiệm bánh bột mì, chậm rãi buôn bán vài năm thì cũng ổn. Nhưng cha nàng đầu óc đã lẫn rồi, một ngày tỉnh táo không được mấy lần, cũng chưa từng truyền lại bí quyết làm Dương Thang – món tủ của tiệm.

Cha nàng đề phòng cả người nhà, nói rằng Dương Thang của nhà họ Thang chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái hay ca nhi, cả nhà chẳng ai biết cách làm cả.

Tiệm bánh đã phải đóng cửa gần nửa năm rồi.

Cuộc sống ngày càng khó khăn, đúng như lời ngũ ca nhi nói, có thêm hai quả trứng vịt cũng không giúp nhà khá hơn được. Thang Xảo đang cầm hai quả trứng vịt định nấu gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng động.

“Chắc là tỷ phu của đệ về rồi.” Thang Xảo đặt bát trong tay xuống.

Thang Hiển Linh liền nói: “Tỷ ra ngoài đi, để đệ dọn cơm trưa.”

Ngoài cửa có tiếng trò chuyện, không lâu sau, Thang Xảo xách một túi thịt vào nhà, nói: “Tỷ phu đệ mua đấy.” Trên mặt nàng lộ rõ ý cười.

Thang Hiển Linh ngạc nhiên: Thịt!

Trước khi chết, bữa ăn cuối cùng của y chính là thiếu mỗi món thịt.

“Tỷ à, tỷ phu thật tốt với tỷ, chắc là vì tỷ coi trọng nhà mình, nên huynh ấy cũng quý cả nhà mình.” Thang Hiển Linh vừa nịnh nọt, nhưng lời nói lại chân thành.

Khóe miệng Thang Xảo càng cong lên ngọt ngào, miệng nói: “Hai người bọn ta sống với nhau đã lâu như vợ chồng già rồi, còn nói mấy chuyện này làm gì. Hôm nay làm một món có chút thịt cho có vị, ngũ ca nhi, đệ làm đi. Tỷ ra ngoài múc nước, tỷ phu ngươi người đầy mồ hôi rồi, kêu nhị nương tới giúp đỡ.”

Nhị nương năm nay mới tám tuổi.

“Không cần đâu, một mình đệ làm được.” Thang Hiển Linh vì có thịt nên như thể thấy cà rốt treo trước mặt lừa, tràn đầy động lực. Một mình y cũng có thể cày ba mẫu ruộng không nghỉ.

Sân nhà họ Thang bỗng trở nên rôm rả hơn hẳn.

Tiểu nhị nương vào bếp phụ giúp, Thang Hiển Linh vừa trò chuyện với cô bé vừa làm việc, tay chân thoăn thoắt. Chẳng bao lâu, trong bếp đã tràn ngập mùi thơm của gạo nấu. Tiểu nhị nương hít một hơi sâu rồi khen: “Thơm quá!”

Từng chiếc bánh rán mới ra lò, bên ngoài giòn nhẹ, bên trong lại mềm, tỏa mùi thơm đặc trưng của lúa mạch.

Mỡ lợn xèo xèo trong chảo, trứng vịt được đập vào, khuấy đều, xào lên mềm mịn vàng ươm.

Tiểu nhị nương lại hít hít mũi: “Thơm quá đi mất!”

Ban đầu vốn không muốn ăn dưa muối, nhưng giờ Thang Hiển Linh đã băm thịt xào chung với dưa muối, hương thơm ngào ngạt.

Tiểu nhị nương nước miếng chảy ròng ròng.

Sao lại thơm đến thế này chứ!

“Ngũ ca nhi, đệ làm gì mà thơm nức mũi thế?” Thang Xảo đứng ngoài bếp cũng ngửi được mùi thơm.

Thang Hiển Linh hô lên:

“Có cháo, bánh rán, thêm hai món mặn là mầm xuân xào trứng vịt và thịt băm xào dưa muối. Ăn cơm thôi!”

Cơm khô! Cơm khô!

Thơm quá đi mất.

Thang Hiển Linh hít sâu mùi thơm trong không khí, cháo này không hề giống nấu từ gạo cũ, trứng vịt cũng không có mùi tanh, bánh rán từ ngũ cốc lại mang hương thơm thuần khiết của tiểu mạch. Dị năng “linh căn cơm” thuộc hệ thực vật mà y có từ kiếp mạt thế... vẫn còn!

Đúng là ông trời còn thương mình.

Thời tiết đã ấm lên, bàn ăn được dọn ra giữa sân.

Thật ra cũng vì nhà họ Thang hiện giờ không còn nhiều chỗ dùng được.

Sân nhà Thang hướng ra đường lớn, đón ánh mặt trời. Cha Thang đã làm nghề bán bánh bột Dương Thang ở thành Phụng Nguyên hơn hai mươi năm, từ gánh hàng rong, mở thành một cửa tiệm, rồi mua luôn cả gian nhà sát vách thông qua sân sau. Phía trước là hai gian cửa tiệm lớn, sau là ba gian nhà bếp dùng để ở và nấu nướng, có cả một cái sân rộng rãi, vuông vức, sáng sủa.

Từ tháng Mười năm ngoái, sau khi cha Thang đổ bệnh, tiệm phải đóng cửa, kinh tế trong nhà dần trở nên khó khăn. Cha Thang hiện tại cũng không còn tỉnh táo thường xuyên, suốt ngày ngơ ngẩn mơ hồ. Để xoay sở, gia đình đành chia sân trước sau ra làm hai và cho thuê bớt một nửa. Giờ nhà họ Thang chỉ ra vào bằng cửa bên của tiệm.

Cửa sau – thông ra hẻm nhỏ, hiện tại là lối đi riêng của người thuê nhà.

Giữa sân họ xây một bức tường, lấy cây hồng trong sân làm mốc phân ranh giới.

Lúc thuê nhà, Tưởng Vân từng nói:

“Ở như vậy bí bách quá, hay là chia đôi luôn đồ đạc cho rồi. Dù sao sân nhà mấy người vốn cũng ghép từ hai sân lại.”

Lời này bị cha Thang trừng mắt mắng cho một trận:

“Sao lại không sống được? Đừng có mơ tới cửa hàng của nhà này! Nhà bếp còn dư hai gian kìa! Đại nương, nhị nương, tam nương đều gả đi rồi. Nếu Tứ Lang còn sống thì nhà mình đâu ra nông nỗi này? Cũng tại ta ngày xưa hồ đồ, giữ lại đứa ngũ ca nhi, khiến cho nhà họ Thang giờ chẳng còn gì cả...”