Chương 29

Người trong phường đều tấm tắc khen rằng, nếu khi trước tìm cho Ngũ ca nhi một mối tốt hơn chút, thì sao cũng chẳng đến nỗi gả cho cái Hồ gia kia.

Hồ tú tài ấy, tuổi tác lẫn dung mạo, thoạt nhìn cứ như là gia gia của Ngũ ca nhi vậy.

Chu Hương Bình nghe trượng phu càng nói càng hăng, liền buột miệng: “Cũng không hiểu sao khi đó lại nỡ lòng như thế, hại cả đứa nhỏ.”

“Tuổi Hồ tú tài là có lớn thật, dáng dấp lại giống lão gia, nhưng nam nhân mà, đâu phải xem tướng mạo. Năm ngoái chẳng phải người ta đỗ cử nhân rồi sao, là quan cử nhân đường hoàng đó, vẫn là Thang ca nhìn người chuẩn đấy chứ.”

Chu Hương Bình hừ lạnh, mỉa mai: “Chuẩn thật, chẳng phải nhìn chuẩn lắm sao. Ngũ ca nhi còn trẻ như thế mà phải thủ tiết, cái danh cử nhân ấy dù có to đến đâu, cũng chẳng giữ nổi cái mạng người ta. Còn Thang ca tốt của ngươi, chẳng phải cũng bị tức đến phát bệnh rồi ư?”

Phu thê cãi nhau, chuyện thường thôi. Chu Tứ miệng khéo, giỏi nịnh bợ, nhưng cũng chỉ với người ngoài. Chứ nếu có ai dám đến mai mối cho nữ nhi hắn gả làm kế thất cho lão già như Hồ Khang, e rằng Chu Tứ đã xách dao mổ heo sang chém người ta rồi.

Chu Hương Bình hiểu rõ tính trượng phu mình, càng nói càng tức, giọng cũng cao lên. Chưa kịp quay đầu, liếc mắt đã thấy Thang tẩu quay lại từ lúc nào. Chu Hương Bình lập tức lúng túng, lời nói xấu người ta lại để chính mẫu thân của Ngũ ca nhi nghe thấy.

“Này, tẩu tử, thật có lỗi, là ta lắm miệng.”

Sắc mặt Tưởng Vân khó coi, nhưng vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì: “Không sao, ta quên mất, Ngũ ca nhi nhờ ta nói một tiếng, phiền cửa hàng các ngươi sáng mai để lại ba cân thịt ba chỉ.”

“Ấy, tẩu cứ yên tâm, thịt vừa vào ta sẽ đích thân mang sang cho.” Chu Tứ vội vàng đáp.

Tưởng Vân khẽ gật đầu rồi đi.

Trên sạp thịt, hai phu thê Chu gia càng thêm ngượng ngập. Chu Tứ thấy nương tử trừng mắt nhìn mình, liền vội nói: “Ngày mai, dù bánh nướng của Ngũ ca nhi có dở đến đâu, ta cũng mua một cái chúc mừng, được chưa?”

Chu Hương Bình nói: “Phải thế chứ.”

---

Trong tiểu viện Thang gia.

Trời sắp tối, Tưởng Vân mới trở về. Thang Hiển Linh thấy sắc mặt nương không ổn, liền hỏi: “A nương, có phải gặp chuyện gì rồi sao? Sao về muộn vậy?”

“Không có gì, ta đi vội quên dặn Chu gia để phần thịt, nên quay lại nói một tiếng. Chu lão bản bảo ngày mai sẽ cho người mang qua.”

“Ba cân thịt mà chủ hàng còn cho người mang đến tận nơi à?” Thang Hiển Linh kinh ngạc, thời nay buôn bán mà chu đáo thế, liền nói: “Chu lão bản đúng là biết làm ăn thật.”

Tưởng Vân ậm ừ qua loa, rồi ngẩng đầu nhìn Ngũ ca nhi, khẽ nói: “Ngũ ca nhi, là nương có lỗi với con.”

Thang Hiển Linh chợt hiểu ra, chắc nương vừa nghe được điều gì đó từ phu thê hàng thịt, nên lại thấy áy náy với hắn.

Ngũ ca nhi đã mất, khi còn sống cũng chẳng hề oán trách nương, chỉ tự trách bản thân. Hắn không muốn để chuyện ấy cứ bị khơi lại mãi, có nói thế nào, cũng chẳng thay đổi được gì.