Từ khi Thang phụ lâm bệnh nặng, Tưởng Vân gần như chẳng thể rời đi, đã lâu rồi chưa từng ra phố mua sắm gì cả. Hàng ngày, bà chỉ quanh quẩn trong tiểu viện, canh giữ ở gian phòng đông, hết giặt giũ quét tước lại lắng nghe Thang phụ lẩm bẩm mắng chửi, mắng tới mắng lui cũng chỉ mấy câu cũ rích ấy. Tưởng Vân ngẫm nghĩ, lần cuối bà ra ngoài là khi nào?
Bà đã không còn nhớ nổi.
Lúc Thang phụ còn làm ăn buôn bán, Tưởng Vân thường ở trong cửa hàng dọn bát dọn đĩa, tới lui tiếp khách, tuy mồm miệng không linh hoạt, chẳng giỏi ăn nói, nhưng cũng đâu đến mức ngây dại vô thần như bây giờ.
Nghe Ngũ ca nhi gọi mình đi chợ mua thịt, Tưởng Vân liền vô thức muốn từ chối, trong lòng có chút e ngại khi phải ra phố giao tiếp với người khác.
“Nương, mua thịt ba chỉ nhé, bảo với ông chủ là ngày mai còn phải lấy, để ông ấy giữ sẵn cho chúng ta một ít.” Thang Hiển Linh thấy Tưởng Vân ngẩn người, bèn nhắc.
Tưởng Vân như vừa bừng tỉnh, ậm ừ hai tiếng: “Vậy nương đi đây.”
Bà đưa tay lau lau vào tạp dề, bước ra ngoài rồi lại sực nhớ ra, đi ra phố thế này không được, liền tháo tạp dề xuống, lại nghĩ phải mang tiền theo.
“Con để tiền trên bàn rồi.” Thang Hiển Linh nhắc.
Tưởng Vân nhìn thấy, liền cầm lấy tiền, lần này đã thật sự phải đi ra ngoài rồi.
Vài ngày qua, Thang Hiển Linh luôn bận rộn chuẩn bị, không chỉ là nguyên liệu, mà còn cả bếp lò. Trong nhà đã có hai lò lớn, đặt ở góc trước cửa hiệu, một cái để hầm canh dê giữ nóng, một cái để nấu mì sợi.
Giờ muốn nướng bánh, phải sửa lại hai hộc lò thành lò nướng, thật ra cũng chẳng khó.
Hộc lò được bịt bằng gạch, dùng bùn vàng và gạch xây thành mái vòm. Việc này cần thợ có nghề, bây giờ Thang Hiển Linh đã có ít bạc, liền bỏ tiền mời người sửa. Ban đầu, Tưởng Vân nghe thấy thì rất lo sợ, cho rằng Ngũ ca nhi động vào cái lò này, phụ thân mà biết được thì sẽ nổi giận mắng chửi.
“Con không động vào lò, cũng có thấy ông ấy bớt mắng đâu.”
“Nương, dù sao phụ thân cũng chẳng thấy, con đâu có đập bỏ lò, chỉ sửa lại thành lò nướng thôi. Sau này ông khỏi bệnh, thì lại phá đi là được.”
Thang Hiển Linh nói một thôi một hồi, Tưởng Vân thấy khuyên không nổi, chỉ có thể lo lắng nghe theo ý Ngũ ca nhi.
Như đã nói, vật liệu bây giờ có giá cả đắt đỏ, nếu là thợ biết chút nghề thì thu nhập cao hơn kẻ chỉ làm lao lực. Hai hộc lò lớn đổi thành lò nướng, gạch, bùn vàng, thêm cả kỹ nghệ cách nhiệt, tổng cộng mất tám mươi văn tiền.
Thang phụ đã đưa cho ba trăm văn, Thang Hiển Linh cũng chẳng dám tiêu bừa, cứ tiết kiệm dè xẻn mà dùng.
Còn Tưởng Vân thì ra phố mua thịt.
Giá thịt lợn khá rẻ, cửa hàng nằm ở cuối ngõ đối diện, chủ hiệu thuê một gian trong ba gian cửa hàng lớn kia. Người bán thịt họ Chu chỉ thuê một gian, vốn là người dân ở phường Bát Hưng, nhưng không ở trong dãy nhà chính ở bên ngoài phố, mỗi lần bán xong thịt, dọn dẹp cửa hàng, khóa cửa xong mới về nhà.