Chương 25

Mấy ngày sau, ông trời ưu ái, đều là những ngày nắng đẹp.

Làm món cải muối khô cần chú ý ba hấp ba phơi. Ngày thứ hai, y đi mua ít đậu đỏ, trong tay có tiền rồi thì làm thêm hai loại vị, mà đậu đỏ cũng không đắt, giờ các loại tạp lương, đậu hạt chỉ ba bốn văn một cân.

Đắt nhất chính là hương liệu.

Mà hương liệu thì phải sang chợ Đông mới có.

Thành Phụng Nguyên là thành lớn nhất, phồn hoa nhất phương Bắc. Người Hồ mang theo các loại hạt thì là, quả khô, da thuộc đều bán cho thành Phụng Nguyên. Tại chợ Đông có thể thấy những người Hồ có khuôn mặt khác biệt, thậm chí có cả người Đại Thực.

Đã mấy lần chạy tới chợ Đông, Tây, Thang Hiển Linh không nhịn được cảm thán: “Người có tiền nhiều thế, sao lại chẳng nhiều thêm một người là mình cơ chứ!”

Sống ở trong phố, dân thường sống dựa vào từng đồng cắc, phải tính toán tằn tiện. Thế nhưng ở hai chợ ấy, hương liệu đắt đỏ, có kẻ mua một lần là cả trăm lượng, chẳng thèm chớp mắt. Các tiểu thư, nha hoàn của những nhà quyền quý ra ngoài mua sắm, má hồng phấn nước, đầu cài trâm vàng đỏ, vung tay một cái là năm ba đồng bạc, thật xa hoa.

Còn có những kẻ chạy việc, gọi mâm tiệc cho lão gia công tử, đủ các món sơn hào hải vị như thịt nai, cá, thịt bò, hấp, nướng, xào, chiên, nguội nóng, ngọt mặn… một bàn tiệc được dọn ra cũng tốn chừng năm ba lượng bạc. Nếu nhanh mồm nhanh miệng tâng bốc công tử vài câu khiến cho y vui vẻ, liền được thưởng ngay một đồng bạc.

Chỉ có điều, trong mắt Thang Hiển Linh, thấy bọn chạy việc ấy vui mừng kinh ngạc, rõ ràng một phần thưởng trăm văn đã là nhiều, khó gặp.

Hôm nay công tử cao hứng, thưởng hậu hĩnh!

Thang Hiển Linh: “Chanh.jpg”

Nhưng làm chân chạy việc cũng chẳng dễ, nào là cười đùa bồi tiếp, tự làm trò hề chọc cười công tử. Lại phải am hiểu đủ trò thú vị mới lạ trong Thành Phụng Nguyên, không để cho công tử rơi xuống mặt đất. Nếu công tử không vui, cũng có thể mắng thẳng vào mặt ngươi mấy câu ngay giữa chốn đông người, vốn là chuyện bình thường.

Đi ra bên ngoài một chuyến, rồi quay về phố, mới thấy rõ ràng, tầng lớp nào cũng có trong một tòa thành rộng lớn.

Dân thường tuy trải qua ngày tháng giản dị, nhưng cũng có sự bình yên ổn định.

Đến ngày thứ năm, cải muối khô đã xong.

Sau lần hấp cuối cùng, đem phơi khô, Thang Hiển Linh lại xát chút muối, rắc đều lên, dùng tay xoa kỹ, rồi xếp ngay ngắn số cải khô vào chum, đóng kín lại. Thứ này có thể để rất lâu, chỉ cần ngâm qua nước ấm lúc ăn là được.

Hơn bốn mươi cân rau cải, làm xong chỉ còn lại hơn mười ba cân. Thế cũng đã là nhiều rồi.

Thu dọn xong cải khô, Thang Hiển Linh bắt đầu nhào bột. Hôm nay bữa chiều đã có món, bánh nướng nhân cải muối khô. Y còn nhờ Tưởng Vân ra phố mua thêm nửa cân thịt heo, phải là ba chỉ mỡ nạc xen nhau.

Tưởng Vân ấp úng: “Nương đi sao?”

“Đúng vậy, nương, con giờ không rảnh, dù sao cũng chẳng xa, nhờ nương đi một chuyến thôi.” Thang Hiển Linh đáp.